⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại, tɾong mắt phản chiếu ánh sáng rạng đông.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Ừm, tôi đến đây đột ngột, không có gì nhiều để thu dọn.” Vừa nói vừa đi đến bên cạnh anh.
“Vậy thì đi thôi.” Nói xong, anh dứt khoát quay người đi trước dẫn đường.
Họ tránh những con đường chính có bầy xác sống đang tràn ngập, Phong Dã dẫn cô đi xuyên qua các ban công của những tòa nhà dân cư.
Bên dưới là một đám xác sống dày đặc, mùi hôi thối không ngừng bốc lên.
Kiều Tây nhanh nhẹn đi the0 sau anh, nhìn anh đá một con xác sống bất ngờ lao tới xuống lầu, chi sau vẽ một đường cong trên không trung.
“Đi được không?” Phong Dã chỉ vào dàn nóng điều hòa ở tường ngoài.
Kiều Tây im lặng ước lượng khoảng cách, kiếp trước cô cũng đã lăn lộn tɾong tận thế ba năm, không phải là người tay trói gà không chặt.
“Tôi thử xem sao.”
Nói xong, cô dứt khoát trèo qua lan can, ngón tay bám chặt vào lưới chống trộm, mũi chân chính xác tìm được từng chỗ nhô ra, động tác uyển chuyển đến mức Phong Dã nhướng mày.
“Nhảy đi.”
The0 tiếng hét trầm của Phong Dã, hai người lần lượt rơi xuống một con hẻm nhỏ.
Lòng bàn tay anh phát ra ánh sáng dị năng, ngay lập tức làm nổ tung đầu của vài con xác sống đang lang thang.
Quãng đường tiếp the0 như được tính toán một cách tỉ mỉ, họ đi qua ống thông gió của tầng hầm để xe, đi vòng qua mê cung kệ hàng của siêu thị, kỳ diệu là họ đã tránh được những bầy xác sống lớn, đến được nơi cần đến.
“Đến rồi.” Phong Dã dừng lại nhìn về phía trước.
Đi the0 hướng anh đang nhìn, Kiều Tây nhìn thấy một tòa nhà màu trắng bị vấy bẩn bởi máu me, là Bệnh viện trung tâm thành phố.
Cánh cửa kính của tòa nhà khám bệnh đã vỡ nát, bên tɾong lờ mờ có những bóng đen đang di chuyển.
“Tôi cần cô xác nhận số lượng xác sống tiến hóa.”
Phong Dã hạ thấp giọng, ánh mắt nóng rực quét qua cô "Chúng hành động nhanh nhẹn hơn, sẽ chủ động tuần tra lãnh địa, h0àn toàn khác với xác sống bình thường. Chỉ cần cô để ý, sẽ có thể tìm ra chúng.”
Kiều Tây thầm kinh ngạc, bây giờ mới là ba tháng của tận thế, hầu hết mọi người còn không đối phó được với xác sống bình thường, thế mà anh đã nắm rõ đặc tính của xác sống tiến hóa.
Quả nhiên, những người ma͙nh mẽ ở bất kỳ môi trường nào cũng thích nghi nhanh và tốt hơn người khác, g͙iành được lợi thế.
“Hiểu rồi.”
Nói xong, cô định quay người hành động thì bị Phong Dã giơ tay cản lại.
Ánh mắt anh mang the0 nhiệt độ nóng bỏng "Trong bất kỳ tình huống nào, hãy đảm bảo an toàn cho bản thân trước. Đừng để bị mắc kẹt, hai tiếng sau nhất định phải ra.”
Kiều Tây nghe lời anh nói liền có nhiều thiện cảm với anh hơn một chút.
Cũng coi như anh có lương tâm, dù anh không nói, cô cũng không thể liều mạng đi làm việc cho người khác.
Sở dĩ cô đồng ý là vì nhìn thấy tiềm năng của anh, muốn bán cho anh một ân huệ.
Còn bán mạng thay người khác thì đừng hòng mà mơ.
“Được, tôi nhớ rồi, đi đây.”
Nói xong, cô vẫy tay đầy phóng khoáng, quay lưng bỏ đi.
Cô có thể cảm nhận ánh mắt đó vẫn dõi the0 mình.
Đúng, cứ nhìn đi
Ghi nhớ tɾong lòng
Những con xác sống gần đó ngửi thấy mùi, lần lượt đổi hướng lao về phía cô.
Con đường bên ngoài bệnh viện rất rộng rãi, nhưng xác sống lại rất thưa thớt.
Cô không biến hình, chỉ chạy và né tránh, rất nhanh đã thành công xông vào cửa chính.
Bên tɾong và bên ngoài như hai thế giới khác nhaụ


⬅ Trước Tiếp ➡