⬅ Trước Tiếp ➡

Đợi người đi, cô chủ động quay đầu nói với Lục Dư Dương “Những thứ này không lấy là dại, anh không lấy thì anh ta cũng lãng phí, đã vậy, tại sao chúng ta không nhận?”
Lục Dư Dương nhìn vẻ mặt hiển nhiên của cô, sự lạnh lẽo tɾong mắt tan biến, lời nói ra cũng mang the0 chút nuông chiều “Cô nói đúng.”
Trời đã không còn sớm, Kiều Tây không nhịn được ngáp một cái.
“Buồn ngủ rồi à? Vậy cô đi nghỉ đi.”
Kiều Tây vỗ vỗ miệng, tɾong mắt còn đọng lại nước "Khoan đã, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Ừm, cô nói đi, tôi nghe đây.”
“Mấy ngày ở đây tôi nhờ Phong Dã che chở. Tôi đã hứa sáng mai sẽ giúp anh ta một việc, xong việc chúng ta sẽ rời đi.”
Trong lúc nói chuyện, cô còn cố ý chỉ vào chiến lợi phẩm trên mặt đất, nháy mắt với anh “Ngày mai rời đi, đừng quên mang the0 những ‘chiến lợi phẩm’ này nhé.”
“Việc gì? Cần tôi giúp không?”
Kiều Tây xua tay "Không cần, dị năng của tôi có thể giúp được anh ta, buồn ngủ quá, tôi về ngủ đây...”
Lục Dư Dương đứng tại chỗ nhìn cô rời đi, sau đó ôm tất cả đồ trên mặt đất lên.
Vì Kiều Tây muốn, vậy thì ngày mai anh sẽ mang đi hết.
Đêm đó, Kiều Tây nằm trên chiếc giường mềm mại, thư thái ngủ một giấc ngon lành.
Khi ánh nắng ban mai chiếu qua khe cửa, cô vừa vặn nhìn thấy Triệu Văn Tĩnh đang rón rén chuẩn bị ra ngoài.
“Văn Tĩnh, đợi một chút.”
Cô bé quay đầu lại, có chút tự trách “Chị, em làm chị tỉnh giấc sao?”
Kiều Tây vươn vai, chiếc áo ngủ cotton ôm sát vào e0 thon của cô “Là chị ngủ đủ giấc rồi.”
“Còn sớm lắm, Tây Tây, con ngủ thêm một lát nữa đi.” Bà Trần Thu Dung vừa đi vào, nhẹ nhàng nói với cô.
Kiều Tây ôm chăn không động đậy “Bà, Văn Tĩnh, hôm nay cháu sẽ rời đi. Hai người... bảo trọng nhé.”
Bà Trần Thu Dung rõ ràng sững người một chút, rồi lại nhẹ nhõm "Được, các con còn trẻ, có lẽ có thể tìm được một nơi tốt hơn.”
Bàn tay đầy nếp nhăn của bà nắm lấy tay Kiều Tây, lòng bàn tay ấm áp khô ráo truyền đi sự quan tâm của người lớn tuổi "Sau này, thằng nhỏ kia nhờ con chăm sóc, hai đứa phải nương tựa lẫn nhau, cùng nhau đối mặt với khó khăn. Bà chúc các con có thể bên nhau mãi mãi, bình an vô sự.”
Nhìn thấy vẻ mặt vô cùng chân thật và nghiêm túc của bà, Kiều Tây nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể đáp lại bằng một nụ cười “Cháu sẽ làm vậy.”
Lúc này cũng không tiện giải thích, cô dứt khoát ngầm thừa nhận.
Đợi Phong Dã trở về, họ sẽ biết được sự thật.
“Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, các con nhất định không được mạo hiểm, có thể sống một cuộc sống yên ổn là tốt rồi...”
Bà Trần Thu Dung cứ lẩm bẩm không ngừng, Triệu Văn Tĩnh không nhịn được lên tiếng “Bà ngoại, mà.”
“Xem bà này, không kiềm chế được, lại nói nhiều rồi.”
“Không có, bà quan tâm chúng cháu, cảm ơn bà.”
Đã nhiều năm rồi cô không cảm nhận được sự quan tâm của người lớn tuổi, tình cảm ấm áp dù chỉ là thoáng qua này khiến lòng cô hơi ấm lên, nhưng lại không thể không dứt khoát cắt bỏ.
Bà Trần Thu Dung và Triệu Văn Tĩnh phải đi làm việc, Kiều Tây cũng nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc của mình, quay lưng rời khỏi căn phòng đã ở vài ngày.
Khi Kiều Tây đến cửa khu tị nạn, Phong Dã đã đợi sẵn ở đó.
Ánh sáng ban mai phủ lên khuôn mặt góc cạnh của anh một lớp vàng óng, bộ quân phục rằn ri ôm lấy cơ thể rắn chắc, g͙iày quân đội giẫm trên nền đất phát ra âm thanh vững chãi.
Chỉ cần đứng đó, đã mang lại cảm giác an toàn vô hình.


⬅ Trước Tiếp ➡