⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Tây là người ngoài, đương nhiên cũng không thể ở lại, liền đi the0 Triệu Văn Tĩnh ra giặt quần áo.
Vì Kiều Tây có ngoại hình nổi bật, nên dù đi đến bất kỳ ngóc ngách nào tɾong khu tị nạn, cũng sẽ có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Triệu Văn Tĩnh lén lút nghiêng người, muốn dùng thân hình gầy gò của mình để che chắn cho Kiều Tây.
Kiều Tây nhận ra hành động của cô bé, nhưng không nói gì.
“Chị Tây Tây, chị đừng thấy vẻ ngoài của anh Phong Dã lạnh lùng, thực ra anh ấy rất tốt bụng, đáng tin hơn rất nhiều đàn ông khác.”
Kiều Tây lấy ra một bộ quần áo để giặt, cố ý trêu cô bé "Thật sao?”
“Thật mà, sau khi tận thế đến, em thấy những người đàn ông kia coi phụ nữ như hàng hóa để đùa giỡn, anh Phong Dã ma͙nh mẽ như vậy, cũng có rất nhiều phụ nữ tự dâng mình, nhưng anh ấy chẳng nhận ai cả.”
Nói đến đây, Triệu Văn Tĩnh nhìn cô rồi cười ngọt ngào "Anh Phong Dã giữ chị lại chứng tỏ anh ấy thực sự thích chị, cũng sẽ đối xử tốt với chị.”
Kiều Tây thấy buồn cười, giơ tay chọc chọc vào trán cô bé "Nhóc con, đừng có mơ mộng như vậy.”
Cô và Phong Dã đâu phải thật, dù có là thật đi chăng nữa, cô bây giờ cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng bất kỳ người đàn ông nào nữa.
Hai người vừa trò chuyện vừa giặt xong số quần áo còn lại.
“Chị Tây Tây, chị về trước đi, em mang số quần áo đã giặt xong này đi giao cho xong việc.”
“Được, vậy chị về trước đây.”
Kiều Tây ngáp một cái, vẫn còn hơi buồn ngủ.
Sau khi chia tay Triệu Văn Tĩnh, cô bước vào hành lang.
Đi được vài bước, cô nghe thấy có tiếng người nói chuyện.
Thế là cô đi khẽ hơn, đến góc cua, thò đầu ra nhìn.
“Được rồi, được rồi ”
The0 tiếng nói hưng phấn của Hình Kiều, Kiều Tây nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Phong Dã đứng đối diện cô ta đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, không nói một lời quay người đi vào tɾong nhà.
Người đàn ông đứng bên cạnh Hình Kiều trán lấm tấm mồ hôi lạnh, hơi thở cũng rất không ổn định.
“Chị Kiều, anh Dã có dị năng quá ma͙nh, có lẽ dị năng của em không duy trì được lâụ”
“Được rồi, chị hiểu, em ra ngoài trước đi.”
Hình Kiều không thể chờ đợi được nữa, vội vã đi the0 Phong Dã vào phòng.
Kiều Tây thấy vậy, lập tức biến thành một hòn đá lăn dọc the0 góc tường.
Khi phòng, tạo ra một âm thanh khá lớn.
Tiếng gì vậy?
Hình Kiều quay đầu nhìn một cái, không phát hiện điều gì bất thường thì nhanh chóng đóng cửa lại.
Phong Dã ngồi bên mép giường, bất động như một con rối.
Kiều Tây đương nhiên nhận ra Phong Dã rất không bình thường, cô cố gắng lăn người lại gần phía đó.
Hình Kiều đóng cửa xong, đi đến bên cạnh Phong Dã, không thể chờ đợi được nữa mà muốn chạm vào anh.
Giang Bạch đã thôi miên anh, chỉ cần cô ta chạm vào, sẽ khiến anh nảy sinh du͙c vọng.
Hình Kiều nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, thân hình đầy nam tính của anh.
Cô ta thèm đến mức tay run rẩy.
“Anh Dã, để em hầu hạ anh thật tốt nhé?”
Ngón tay sắp chạm vào quần áo của Phong Dã, một giọng nói từ phía sau vang lên “Đang làm chuyện xấu gì vậy?”
“Ai?”
Hình Kiều giật mình, lập tức nghiêng người qua.
“Là cô à? Mau cút ra ngoài cho tôi ” Hình Kiều giận dữ bốc hỏa.
Kiều Tây không những không cút, còn cười híp mắt đi lại gần cô ta “Cô quên một chuyện rồi à, tôi mới là người phụ nữ của anh ấy.”
“Thì sao chứ? Anh Dã chỉ là thèm của lạ thôi, đợi anh ấy ċһán rồi, cô mà lọt vào tay tôi...”


⬅ Trước Tiếp ➡