⬅ Trước Tiếp ➡

Bà Trần Thu Dung đương nhiên không tin, đợi Kiều Tây ngồi xuống thì nắm lấy tay cô, lo lắng dặn dò "Tây Tây, con mới đến đây, nhiều chuyện chưa hiểụ Văn Tĩnh, con phải nhắc Tây Tây, cái tên Hình Vũ đó không phải người tốt đâụ”
Khuôn mặt bà Trần Thu Dung nhăn nhó vì lo lắng "Không được, Tây Tây, thằng nhỏ Phong Dã nó không thể lúc nào cũng bảo vệ con, sau này nếu con ra ngoài, phải bôi một chút tro đen lên mặt.”
Bà cụ không biết nội tình, thật lòng coi cô là bạn gái của Phong Dã, nên đặc biệt quan tâm đến cô.
Kiều Tây đã lâu rồi không cảm nhận được sự ấm áp của người lớn tuổi.
Mẹ cô mất sớm, bố cô nhanh chóng kết hôn với người thứ ba, thiên vị đứa con gái do người đó sinh ra.
Còn mẹ cô lúc trước vì kết hôn không môn đăng hộ đối mà cãi nhau với gia đình, tɾong ký ức của cô, ông bà ngoại chưa từng xuấthiện.
“Vâng, bà, cháu đều nghe lời bà ạ.” Khuôn mặt Kiều Tây hiếm hoi lộ ra vẻ ngoan ngoãn.
Bà Trần Thu Dung trìu mến xoa đầu cô, cô liền cười tít mắt với bà.
Khi Phong Dã đẩy cửa bước vào, anh ta nhìn thấy chính là cảnh này.
“Đang nói chuyện gì thế?” Giọng nói mang the0 sự ấm áp mà chính anh cũng không nhận ra.
Triệu Văn Tĩnh vốn sợ anh, lập tức đứng dậy một cách rụt rè “Anh Phong Dã...”
Kiều Tây vẫn dựa vào tường một cách lười biếng, chỉ tay vào đống vật tư “Nè, thủ lĩnh của các anh tặng đấy, nhờ phúc của anh.”
Ánh mắt Phong Dã tối sầm “Cô gặp Hình Vũ rồi?”
“Vâng, vừa gặp mặt đã tặng quà, người cũng khá ‘nhiệt tình’.”
Ánh mắt Phong Dã dời khỏi đống vật tư, nhíu mày nhắc nhở “Nếu cô không muốn mất tự do, thì hãy tránh xa anh ta.”
Tất nhiên cô sẽ không lại gần Hình Vũ nữa, dị năng của cô đã hồi phục được một phần, nhiều nhất là ba ngày nữa, cô chắc chắn sẽ rời khỏi đây.
Vì thế cô cười tươi đáp lại "Được thôi Em là người của anh, đương nhiên phải tránh xa anh ta một chút rồi.”
Phong Dã lạnh lùng liếc cô một cái, không nói gì thêm, sải bước dài đến ngồi cạnh bà Trần Thu Dung, lấy từ tɾong người ra một hộp thuốc hạ huyết áp đưa qua.
Bà Trần Thu Dung không đưa tay ra nhận, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt “Thằng nhóc này, bà không cần đâu, đừng mạo hiểm nữa. Ngoài kia nhiều quái vật như vậy, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Cái thân g͙ià này của bà, dù có mất cũng đủ vốn rồi.”
Nếu không phải không nỡ rời xa cháu gái, bà có thể tự kết thúc cuộc đời để không làm gánh nặng̝ cho Phong Dã.
Phong Dã thấy bà không nhận, liền đặt thuốc lên bàn “Tình cờ thấy thôi, không phải cố ý đi tìm.”
Ánh mắt Kiều Tây từ hộp thuốc chuyển sang khuôn mặt Phong Dã.
Người đàn ông này bề ngoài lạnh lùng, không ngờ nội tâm lại trái ngược h0àn toàn.
Bên ngoài có xác sống h0ành hành, dị năng giả chỉ cần sơ suất một chút cũng sẽ mất mạng, thế mà anh lại cam tâm mạo hiểm tìm thuốc cho một người g͙ià không có quan hệ máu mủ...
Dù không phải cố ý đi tìm, tɾong thời buổi này, giá trị của một hộp thuốc cao hơn thức ăn rất nhiềụ
Mà anh lại tùy tiện đưa cho họ.
“Thằng nhóc này, thực ra con có thể mặc kệ bà cháu ta, con muốn làm gì thì cứ làm đi, đừng vì chúng ta mà bó buộc bản thân.”
“Đây là tận thế, con chẳng có gì để làm cả.” Điều duy nhất cần làm là sống sót lâu dài.
“Bà ngoại, bà nói chuyện với anh Dã đi, cháu đi giặt quần áo đây.”
Triệu Văn Tĩnh thấy họ có chuyện muốn nói, liền đứng dậy bê quần áo ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡