Nàng còn trần như nhộng ngồi trên giường, tức tối vì lời hắn nói. Gì mà không gặp lại chứ? Chẳng lẽ nàng lại trông chán ghét như vậy, khiến người ta không muốn gặp lại?
Mỹ Nhân tắm rửa thay đồ xong xuôi mới rời khỏi khách sạn, lúc đó đã là gần mười hai giờ trưa.
Nàng lên xe buýt ngồi, điện thoại của anh trai ngay lúc đó gọi đến.
Hạo Huyền ở đầu dây bên kia tức giận không ngừng giáo huấn nàng: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không về nhà thì phải báo một tiếng. Tối qua anh và ba ngồi đợi em đến hơn nửa đêm, nếu anh không gọi cho Uyển Đình hỏi thăm thì không chừng ba sẽ không chịu đi ngủ rồi đó. Em đã hai mươi ba tuổi rồi, sao không trưởng thành một chút nào vậy?"
Mỹ Nhân nghe anh trai không ngừng huyên thuyên mà muốn bùng lỗ tai.
Mà khoan đã, khi nãy anh trai nói Uyển Đình nói với hai người họ là nàng ở lại nhà nàng ấy sao? Ôi, đúng là hảo đồng chí của nàng, nhất định phải bao nàng ấy một chầu thật lớn mới được.
"Anh trai, tối qua em vui quá nên quên giờ giấc, không có lần sau đâu mà." Nàng cười cười trả lời anh trai qua điện thoại.
"Còn đòi lần sau? Ba sáng nay nói với anh là sẽ ra giờ giới nghiêm cho em như khi còn học đại học, em đợi mà xem đi." Hạo Huyền lạnh giọng trả lời.
Đừng như vậy chứ. Giờ giới nghiêm? Nàng đã hai mươi ba tuổi rồi, đi chơi mà nói với bạn bè nàng có giờ giới nghiêm ở nhà thì sẽ nhục thế nào?
"Sao hả, hối hận rồi?" Anh trai nàng đắc ý hỏi lại.
Nàng liền cảm thấy không đúng, lập tức hỏi lại: "Anh nói dối phải không?"
"Nói dối thì sao? Em tốt nhất đừng để nó thành sự thật." Hạo Huyền trả lời nàng. Anh nói thêm vài câu nữa rồi cúp máy, trước đó còn dặn dò nàng: "Hôm nay là giỗ mẹ, về nhà đúng giờ."
Mỹ Nhân gật đầu trả lời: "Em nhớ rồi."
Trước khi về nhà nàng ghé qua siêu thị mua đồ ăn để nấu nướng và một ít trái cây. Tranh thủ mua đồ trước thì không phải nấu, đây gọi là thông minh. Nàng đắc ý cười trong lòng.
Mỹ Nhân về tới nhà, nhìn thấy ba Thẩm đang đứng cắt mấy cành hoa ly để cắm vào bình. Hoa ly là hoa mà mẹ nàng thích nhất lúc còn sinh thời, đến tận bây giờ dù bà đã mất hai mươi ba năm rồi thì ba nàng vẫn giữ thói quen hàng ngày cắm hoa trên bàn thờ của bà.
Nàng xách túi lớn túi bé vào nhà, ngọt giọng chào ba: "Ba ba, con gái bảo bối về rồi đây."
Ba Thẩm đang cầm kéo trong tay, nghe nàng nói thì kích động cắt "phập" luôn bông hoa, ngước lên nhìn nàng bằng ánh mắt viên đạn, hỏi: "Tối qua vui vẻ nhỉ, chơi đến không biết đường về nhà?"
Nàng gượng cười cất đồ ăn vào tủ, né tránh ánh mắt như muốn giết người của ba, run rẩy trả lời: "Con... quên nhìn đồng hồ. Nhưng chẳng phải con đã về đây rồi sao?"
Ba Thẩm nhìn nàng chằm chằm, tay vẫn thoăn thoắt cắt hoa chuẩn xác. "Con không về nhà cũng được, dù sao thì đây cũng sắp không phải nhà con rồi."
Nàng cúi đầu càng thấp, ba ba nàng đúng là ghi thù lâu quá rồi đó.