⬅ Trước Tiếp ➡
Mỹ Nhân nhìn biểu cảm tức giận của hắn, đột nhiên cảm thấy vô cùng uất ức. Nàng bật khóc nức nở, đưa tay lên ôm mặt, tiếng khóc dù cố kìm lại cũng không thể che giấu, cứ thể vang lên trong căn phòng khách sạn.
Ngụy Lôi trước nay chưa từng dỗ con gái khóc. Hắn nhìn thấy người ta chuẩn bị rơi nước mắt là đã chạy xa ba trăm mét rồi, bây giờ đối mặt với nước mắt của cô gái trước mặt liền không biết làm sao.
Hắn luống cuống ngồi lùi về phía sau, lắp bắp nói: "Đừng... đừng khóc. Tôi xin lỗi, cô có gì cứ đánh cứ mắng tôi, đừng khóc."
Mỹ Nhân nghe hắn dỗ dành mình lại càng muốn khóc hơn, nàng dùng hết sức không ngừng nức nở.
Cuối cùng Ngụy Lôi cũng bị tiếng khóc của nàng dọa sợ, hắn liền lắp bắp giải thích: "Hôm qua là cô nhào vào tôi, gỡ thế nào cũng không buông. Cô còn nói mấy lời dụ dỗ tôi nữa, thậm chí còn lấy điện thoại ghi âm bảo đảm, không tin thì cô tự mở điện thoại của mình lên xem đi."
Mỹ Nhân nghe hắn nói vậy liền ngẩng mặt lên, nghi ngờ nhìn hắn. Chẳng lẽ tối hôm qua nàng thật sự phóng túng đến mức đó, ôm người ta không chịu buông tha?
Có thể lắm chứ. Nàng còn nhớ có lần uống rượu cùng ba ba và anh trai, nàng đã bắt hai người họ quỳ xuống làm ngựa cho mình cưỡi, còn chạy qua nhà hàng xóm đòi hai ông bà người ta cùng mình đi pub, còn la lên gì mà mình là người trăm ly không gục, đúng là mất hết mặt mũi.
Mỹ Nhân mò tìm túi xách của mình để kiểm tra điện thoại nhưng không thấy đâu. Tên nam nhân kia thấy vậy liền kéo chăn đi xuống, cầm chiếc túi xách màu hồng phấn bị vứt lăn lóc dưới đất cùng quần áo của hai người đưa cho nàng.
Mỹ Nhân xấu hổ nhận lấy, vội mở điện thoại lên kiểm tra. Quả nhiên trong file ghi âm có một tệp mới, thời gian lưu là 22h đêm qua.
"Tôi tên Thẩm Mỹ Nhân, tối hôm nay muốn cùng anh bảo an ở quán bar Heaven vui vẻ, đã nghe rõ chưa?" Giọng của nàng phát ra từ loa điện thoại. Mặc dù nghe rõ trong giọng điệu có hơi lè nhè nhưng lời nói vô cùng khí phách, thậm chí bốn chữ "đã nghe rõ chưa" kia vô cùng lớn, khẩu khí không nhỏ.
Mỹ Nhân tắt điện thoại, giương mắt nhìn Ngụy Lôi đang lạnh lùng nhìn mình. Rõ ràng là nàng bức người ta, khi nãy còn đánh người nữa, đúng là mất hết mặt mũi mà.
Tên nam nhân kia đã mặc xong quần áo, đang đứng cuối giường nhìn nàng. Hắn cũng không có vẻ sẽ bắt nàng chịu trách nhiệm, chỉ ngắn gọn giới thiệu: "Ngụy Lôi, 29."
Nàng nhìn hắn ngơ ngác, ba giây sau mới hiểu, hắn đang tự giới thiệu. Dù sao cũng là người trưởng thành ở xã hội hiện đại, nàng biết tình huống tối hôm qua đúng là hai người đều sai lầm, nhưng đây cũng chẳng phải chuyện sinh tử gì cả. Đã xảy ra rồi thì chấp nhận vậy, dù sao hai người cũng chịu lợi hại ngang nhau.
"Thẩm Mỹ Nhân, 23." Nàng nhỏ giọng trả lời.
Tên Mỹ Nhân? Ngụy Lôi nhếch miệng cười nhìn nàng, đúng là người đẹp như tên.
"Tôi làm bảo an ở quán bar, hi vọng không gặp lại." Hắn nói rồi quay người đi ra ngoài.

⬅ Trước Tiếp ➡