Ai lại muốn giữ một trợ lý từng là vợ cũ chứ? ... Ngày hôm sau, Phó Tư Yến bỗng trở nên vô cùng bận rộn.
Lịch khảo sát công ty chi nhánh ở nước ngoài vốn được lên kế hoạch sau, đột ngột bị đẩy lên trước.
Và một khi đi là bốn ngày, đến thứ Sáu mới về.
Mấy ngày này, Minh Khê sống như trong nồi hấp.
Buổi chiều cuối tuần, cuối cùng cũng có cơ hội vào văn phòng.
Vừa bước vào, chưa kịp nói gì thì Chu Mục đã vào theo, báo cáo chuyện quan trọng.
Minh Khê đành dừng lại, lui về một bên đứng yên lặng chờ.
Mấy ngày không gặp, Phó Tư Yến chẳng có gì thay đổi ngược lại, so với bộ dạng thất thần của Minh Khê, anh vẫn rực rỡ như cũ.
Áo sơ mi trắng, cà vạt đen, áo sơ mi cài kín cổ, quần âu đen, ăn mặc tùy ý nhưng ở anh lại mang khí chất cấm dục đầy quyến rũ.
Đúng lúc Minh Khê đang nhìn, ánh mắt người đàn ông bỗng nâng lên.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực ấy rơi trên mình, Minh Khê luống cuống thu lại tầm nhìn, cúi đầu, giữ im lặng.
Trong phòng chỉ có tiếng Chu Mục.
Anh ta cũng không hiểu sao tổng tài lại gọi mình tới báo cáo một dự án chưa được thông qua.
Vừa nãy anh ta còn chưa chuẩn bị gì.
Đành phải ứng phó tạm thời.
Nói một hồi toàn những điều mơ hồ, điều khiến anh ta bất ngờ là tổng tài không chỉ không phát hiện, còn tỏ ra nghe rất nghiêm túc.
Cuối cùng cũng kết thúc bản báo cáo ngượng ngùng ấy, Chu Mục nhanh chóng rút lui.
Phó Tư Yến ném bản báo cáo lên bàn, ấn vào giữa chân mày, giọng lạnh “Chuyện gì?” Minh Khê nhìn đồng hồ, thấy vẫn kịp, liền lễ phép hỏi “Phó tổng, ngài hiện có thời gian đến cơ quan hành chính không ạ?” Chân mày Phó Tư Yến giật mạnh, cảm thấy lẽ ra không nên để cô mở miệng.
“Không có.
” Nói xong, anh đứng dậy, lấy áo khoác chuẩn bị rời đi.
Đi ngang qua, Phó Tư Yến bỗng cúi người, gương mặt tuấn tú mang theo làn khí lạnh, áp lực vô hình đè nén.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp lạnh buốt “Em thực sự muốn ly hôn đến vậy sao?” một tiếng chị dâu Minh Khê ngẩn người trước câu hỏi của anh.
Cô thật sự không hiểu, chẳng phải là chính anh đưa cô đơn ly hôn sao? Còn chưa kịp lên tiếng, Phó Tư Yến đã đứng thẳng người, giọng lạnh lùng “Đừng quên tối nay phải về nhà cũ ăn cơm.
” Vừa bước một chân ra khỏi cửa, Minh Khê vội gọi với theo “Phó tổng.
” Anh nghe tiếng cô, chau mày dừng bước, rồi thấy cô giữ vẻ mặt công việc, hỏi “Vậy thứ hai tuần sau thì sao?” Lông mày anh giật mạnh một cái.
Chắc là anh điên rồi nên mới dừng lại nghe cô hỏi.
“Như em mong muốn.
” Nói xong, sắc mặt Phó Tư Yến đen kịt, đóng sầm cửa văn phòng lại.
Lúc này, ngoài nỗi đau, Minh Khê lại có thêm chút cảm giác được giải thoát.
Đã quyết định buông tay, cô chỉ mong mọi chuyện kết thúc càng sớm càng tốt.
Ly hôn rồi, cô sẽ không còn phải ngày ngày đối diện với anh nữa.
Dù có mất bao lâụ.. một năm, hai năm, ba năm hay mười năm... cô rồi sẽ chữa lành chính mình và quên được anh.
... Sáu giờ tối.
Tài xế đến đúng giờ đón Minh Khê đến nhà cũ của nhà họ Phó.
Nhà cũ nằm ở trung tâm thành phố Bắc Thành, nơi đất chật người đông, vậy mà biệt phủ rộng hơn ngàn mét vuông theo phong cách cổ điển vẫn được gìn giữ nguyên vẹn.