Anh thật sự muốn chấm dứt với cô rồi.
“Ngồi xuống mà xem.
” Cô nghe lời ngồi xuống, cúi đầu lật nhanh tài liệu, đồng thời cố gắng chớp mắt xua đi cảm xúc nghẹn ngào.
Phó Tư Yến rất rộng rãi hai căn nhà cao cấp, thêm tấm ngân phiếu năm mươi triệụ
Để nhanh chóng ly hôn, anh xem như đã thể hiện đủ thành ý.
Thấy cô chăm chú đọc, chẳng hiểu sao lòng anh lại rối bời.
Anh đưa tay cởi hai nút áo sơ mi, để lộ xương quai xanh tinh xảo, vô thức nói “Tuyết Vi sức khoẻ không tốt, không chờ được lâụ..” “Em hiểụ
” Minh Khê cắt lời, ngẩng đầu, mắt trong trẻo.
“Nhưng bản thỏa thuận này, em không thể ký.
” Không biết vì sao, nghe cô nói vậy, lồng ngực như bị bóp nghẹt của Phó Tư Yến lại thấy dễ thở hơn đôi chút.
Anh thoải mái hơn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn “Không hài lòng ở đâu?” Minh Khê điều chỉnh lại cảm xúc, trên gương mặt nở một nụ cười gượng “Em đồng ý ly hôn, nhưng không cần khoản bồi thường này.
” Rồi cô đưa ra bản hợp đồng đã ký sẵn.
Không có điều kiện gì thêm, chỉ tám chữ Ra đi tay trắng, cắt đứt quan hệ.
Cô làm vậy, không phải để chứng minh bản thân thanh cao, mà vì cô từng trân trọng cuộc hôn nhân này, không muốn nó biến thành một cuộc trao đổi lợi ích.
Hơn nữa, cô có công việc ổn định, có nhà trả góp, tiền tiết kiệm cũng đủ chi trả viện phí cho bà.
Cơn bực dọc vừa dập xuống của Phó Tư Yến lại dâng lên, trong lòng như bị kim đâm, bứt rứt khó hiểụ
“Em chắc chắn?” Giọng anh lạnh lẽo, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng.
Minh Khê cảm thấy anh hình như hơi tức giận, nhưng giờ cô không còn tư cách lo lắng điều đó.
Cô dịu dàng nói “Phó tổng, còn bốn mươi phút nữa là cơ quan hành chính đóng cửa, giờ đi vẫn kịp.
” “...” Phó Tư Yến cau mày chặt đến mức như muốn toát ra nước.
Cô thật sự nóng lòng vậy sao? Anh liếc nhìn người phụ nữ trước mặt, rõ ràng mới đêm trước còn nằm trong lòng anh, gợi cảm mê người, mà giờ đây mặt mày lạnh nhạt như thể chẳng còn liên quan gì.
Ánh mắt anh lạnh đi “Anh hẹn với Tổng giám đốc Hà rồi ” “Phó tổng có nhầm không, lịch hẹn với Tổng Hà là tối mai.
” Minh Khê thậm chí còn mở máy tính bảng, lật lại lịch làm việc đưa cho anh xem.
Phó Tư Yến nghiến răng, tức đến ngứa lợi “Không nhầm Ông ta vừa gọi cho anh ” “Vâng.
” “Nếu không có gì thì ra ngoài ” Anh chẳng hiểu vì sao trong lòng như có lửa đốt, không muốn nhìn thấy cô thêm chút nào.
Thấy vẻ mặt chán ghét của anh, tim Minh Khê như bị bóp nghẹt.
Nhưng may là chẳng bao lâu nữa, anh sẽ không còn phải thấy cô nữa.
Cô đứng dậy, rút từ túi áo ra một phong bì đã giữ kỹ, đặt lên bàn anh, giọng rất nhẹ “Phó tổng, đây là đơn xin nghỉ việc của em.
” “Minh Khê, ngày trước là ai khóc lóc xin bằng được công việc này? Giờ muốn nghỉ là nghỉ, cô nghĩ công sở là chỗ chơi đồ hàng sao?” Sắc mặt anh giận dữ, chất vấn, rồi phẩy tay “Ra ngoài ” Rõ ràng không muốn thấy cô.
Minh Khê không nói thêm lời nào, lặng lẽ rời đi.
Sau lưng cô, tiếng đồ vật vỡ tan vang lên từ văn phòng, sắc bén và lạnh lẽo.
Cô không hiểu nổi tính khí kỳ quặc của Phó Tư Yến.