Y chớp mắt, tựa như vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp.
Trường Tuệ nhìn thẳng vào gương mặt ấy, thời khắc này nàng không thể thốt lên bất kỳ lời nào.
Gương mặt này…
Trí nhớ về Linh Châu Giới bỗng cuộn trào như thủy triềụ
Nàng không kìm được mà lùi về phía sau một bước, trong lòng tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng.
Gương mặt này hoàn toàn giống với tiểu đồ đệ của nàng khi còn nhỏ
Nàng không nhận nhầm.
Vậy nên… cái gọi là ác hồn, thực sự chỉ là toàn bộ ác niệm được sinh ra khi bản tính bị hủy diệt thôi sao?
“…”
Trường Tuệ lại gặp ác mộng.
Kể từ khi tìm được ác hồn của tiểu đồ đệ, suốt năm ngày liền, đêm nào nàng cũng gặp ác mộng, bị cuốn vào những chuyện cũ của Linh Châu Giới, vùng vẫy trong biển mộng mà chẳng thể thoát ra.
Trước đây, những gì nàng mơ thấy chỉ là những hình ảnh rời rạc về Linh Châu Giới. Sở dĩ đó là ác mộng, là vì trong mộng luôn tràn ngập tiếng gào khóc thê lương, từng giọng nói xé lòng vang lên, họ cầu xin nàng cứu mạng, hàng trăm đôi tay đẫm máu vươn ra bấu chặt lấy nàng, muốn kéo nàng vào vực sâụ
Lần nào tỉnh dậy, Trường Tuệ đều phải niệm Thanh Tâm Chú hồi lâu mới có thể bình tĩnh lại.
Nhưng giấc mơ đêm nay lại không giống bao ác mộng trước.
Nàng mơ thấy a huynh của mình.
Huynh trưởng của nàng tên Hoàn Lăng, là tông chủ kế nhiệm của Thần Kiếm Tông, đệ tử thân truyền của lão tổ Kiếm đạo, thời niên thiếu đã vang danh thiên hạ, được kiếm Thứ Hựu – một trong những thần khí mạnh nhất – nhận chủ. Tất cả những mỹ từ đẹp đẽ nhất trên thế gian này đều không thể lột tả hết sự xuất sắc của huynh ấy.
Nhưng trong giấc mơ, a huynh của nàng bị yêu ma ám hại, trúng phải âm sát chi khí, hôn mê bất tỉnh, tính mạng mong manh như ngàn cân treo sợi tóc.
Vì muốn cứu huynh ấy, cả tông môn đã tìm đủ mọi cách, Trường Tuệ cũng gần như hao kiệt linh lực.
Trường Tuệ không phải người mà là linh vật được thiên địa thai nghén sinh ra. Nàng sở hữu linh thể thuần khiết, bẩm sinh đã có khả năng trừ tà, hóa sát.
Thế nhưng, hàn khí quỷ dị trong cơ thể Hoàn Lăng đã ngấm quá sâụ Nếu muốn thanh tẩy hoàn toàn tà khí, chỉ có một cách duy nhất…
Nàng và huynh ấy phải thành thân, dùng thuật hợp tu để dẫn dắt linh lực, luyện hóa âm sát.
Đây là cách duy nhất, cũng là con đường cuối cùng.
“Tuệ Tuệ, muội… đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Trường Tuệ nghe thấy giọng nói của Hoàn Lăng trong mộng.
Thế nhưng, bất kể là trong giấc mơ hay là ở Linh Châu Giới đã sụp đổ, câu trả lời của nàng chưa từng thay đổi…
“Muội đã nghĩ kỹ rồi, muội muốn gả cho huynh.”
Trường Tuệ được Hoàn Lăng nuôi nấng từ nhỏ.
Nàng sinh ra giữa trời đất, lúc có ý thức mở mắt ra, người đầu tiên nàng nhìn thấy chính là thiếu niên Hoàn Lăng.
Họ bên nhau ngàn năm, không có huyết thống nhưng còn thân thiết hơn huynh muội ruột thịt.
Vì cứu huynh ấy, nàng có thể làm bất cứ điều gì.
Diễn biến trong mộng diễn ra vô cùng thuận lợi, hoặc phải nói là giống hệt với những gì đã từng xảy ra ở Linh Châu Giới.
Thần Kiếm Tông bắt đầu chuẩn bị đại hôn, tin tức nàng và Hoàn Lăng sắp thành thân được công bố thiên hạ.
Tiểu đồ đệ Mộ Giáng Tuyết không thể chấp nhận được chuyện này đã tức giận rời tông môn.