Trường Tuệ vẫn hơi cảnh giác với y, tự mình vận linh lực dò xét trận pháp, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, nàng mới gật đầu ra hiệu cho các thuật sĩ nhanh chóng tiến vào.
“Ngươi đi theo ta, ta sẽ chặn đằng saụ”
Nàng vừa nói vừa vung tay đánh bật đám xác chết đang áp sát, kéo thiếu niên ra sau lưng mình.
Thiếu niên loạng choạng một bước, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không phản đối nửa câụ
Mãi đến khi người cuối cùng cũng đã rời đi, Trường Tuệ kiệt sức đánh lui thêm một đợt xác chết nữa rồi mệt mỏi thở dốc. Nàng vừa định kéo thiếu niên theo để nhanh chóng rời đi, nhưng khi đưa tay ra lại chạm vào khoảng không.
Nàng giật mình quay đầu, lúc này mới phát hiện thiếu niên luôn yên lặng đi theo nàng lại ngồi xổm dưới đất không biết từ khi nào.
Trường bào đỏ thẫm kéo lê trên nền tuyết, thiếu niên ngồi xổm cách nàng mấy bước chân, ngay bên cạnh y là một xác chết vừa bị nàng đánh bay ra ngoài.
Vì y quay lưng về phía nàng nên Trường Tuệ không nhìn rõ y đang làm gì, chỉ thấy đôi tay y không ngừng cử động.
“Ngươi đang làm gì vậy?” Trường Tuệ bước về phía y.
Nghe tiếng nàng, thiếu niên ngẩng đầu lên, cùng lúc ấy nàng cũng nhìn thấy rõ thảm trạng của cái xác trước mặt.
Từng giọt máu lớn nhỏ tí tách rơi xuống đất, hoà tan vào trong tuyết như những bông mai đỏ nở rộ. Chiếc cằm trắng ngần như ngọc của thiếu niên đang vương vài vệt đỏ thẫm. Y nâng bàn tay nhuốm đầy máu tươi, dùng giọng điệu dịu dàng vô hại gọi nàng “Tỷ tỷ, đôi mắt này đẹp quá.”
Y mở lòng bàn tay ra, đưa vật kia đến trước mặt Trường Tuệ
“Ta muốn mang nó ra ngoài, đặt vào bình rồi giữ lại thật cẩn thận.”
“ ”
Nếu giờ Trường Tuệ đang ở nguyên hình, chắc chắn lông trên đuôi đã dựng đứng cả lên rồi.
Nàng nhìn xuống rồi trợn trừng khi nhìn thấy vật trong lòng bàn tay thiếu niên, trong khoảnh khắc ấy nàng chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng, suýt nữa đứng không vững, năm giác quan vừa mới khôi phục lại như đang dần yếu đi.
Y đã làm gì?
Y đang cầm cái gì trong tay?
Y vừa nói gì?
Nàng không nhận nhầm đấy chứ? Kẻ trước mặt nàng thực sự là tiểu đồ đệ ôn hòa nho nhã của nàng sao?
Trường Tuệ đã biết đây chính là ác hồn của y, nhưng dù vậy, nàng vẫn không cách nào tiếp nhận được cảnh tượng trước mắt. Nàng bắt đầu hoài nghi năng lực của bản thân, hoài nghi cảm giác của mình đã sai lầm, có lẽ… nàng thực sự nhận nhầm người rồi. Cuối cùng nàng không thể nhịn thêm được nữa, nàng vươn tay chộp lấy mặt nạ của thiếu niên, định lột xuống.
“Tỷ tỷ…”
Lần này y không ngăn nàng lại. Có lẽ vì một tay y vẫn còn cầm lấy con ngươi kia nên không thể cản được. Y chỉ hơi nghiêng đầu né tránh như một con thú nhỏ yếu ớt “Mặt nạ của ta không thể…”
Lời còn chưa dứt, mặt nạ đã bị Trường Tuệ giật xuống trong chớp mắt.
Cạch
Chiếc mặt nạ hồ điệp rơi xuống nền đất lạnh băng.
Hàng mi thiếu niên khẽ run, ban đầu có vẻ chưa kịp thích ứng với ánh sáng bên ngoài nên đôi mắt hơi nheo lại.
Làn da y trắng tái như sứ men, sống mũi cao thẳng, đồng tử sâu thẳm tối đen, nhưng ánh mắt y lại trong suốt như phủ một tầng nước mỏng, phản chiếu những tia sáng lưu động tựa hồ lấp lánh, mang theo một nét quyến rũ đầy mê hoặc.
“Tỷ tỷ?”