⬅ Trước Tiếp ➡
“Chắc chắn cô ta ở trong phòng này, lầu hai đã tìm hết, chỉ còn căn phòng này thôi.”
“Nhưng mà Lục phu nhân, quản gia chỉ đồng ý cho chúng ta tìm ở lầu hai, ngài tùy tiện xông vào như vậy không tốt đâu.”
Sau khi trầm mặc một lúc, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
“Mạnh quản gia, ông tới thật đúng lúc. Chắc chắn con dâu của tôi ở trong phòng này, phiền ông lấy chìa khóa mở cửa… Hôm nay tôi cũng không sợ mất mặt, trong nhà không biết quản con dâu, thật đúng là tạo nghiệp mà!”
“Lục phu nhân không cần gấp, bà chủ Lục vừa mới rời giường, tôi đã cho người đi thông báo với bà. Nếu như bà chủ đồng ý, tôi sẽ mở cửa ngay, nhưng nếu như không đồng ý… Tôi cũng đành chịu thôi.” Mạnh quản gia là cha của Mạnh Trạch, phục vụ ở Lục gia đã nhiều năm.
Đương nhiên là ông biết bà chủ yêu thương Đường Tâm Lạc, cũng biết Đường Tâm Lạc là con dâu của Cung Tuyết Mị.
Nếu đổi là người khác, đừng mơ mà vào Lục gia “bắt gian.” Nhưng chuyện này liên quan đến Đường Tâm Lạc, nếu không cho Cung Tuyết Mị vào, về sau bà ta sẽ nói bóng nói gió làm hỏng thanh danh của Đường Tâm Lạc.
Cũng vì vậy, bà chủ mới đồng ý cho bà xét lầu hai.
Mạnh quản gia kiên trì chờ bà chủ Lục đến, cho dù Cung Tuyết Mị sốt ruột cũng phải nhịn, không dám làm càn ở Lục gia. Trong phòng Đường Tâm Lạc nghe thấy hết, biết Cung Tuyết Mị dẫn người chờ ở trước cửa, cuống cuồng cầm chiếc áo sơ mi mặc đại vào, đi đến nhà tắm.
Nhất định phải bảo anh ta rời đi!
Trong đầu cô rất loạn, ánh mắt cũng mơ hồ, trên người chỉ mặc hờ chiếc áo sơ mi trắng, để lộ đôi chân trắng nõn thon dài ra ngoài.
Cửa phòng tắm bị mở ra, hơi nước tỏa ra, thân thể của người đàn ông như ẩn như hiện.
Giống như vừa mới tắm xong, bên hông quấn khăn tắm, cơ thể còn   đầy hơi nước đứng nhìn cô.
“Anh…” Đường Tâm Lạc hơi sững sốt, sau đó vội vàng đi tới nắm lấy tay anh.
Chỉ có lúc này cô mới cảm thấy mắt mình như vậy thật tốt, sẽ không bị ngượng khi gặp đàn ông cởi trần.
“Anh đi mau, tình huống bên ngoài rất nguy hiểm… Không có thời gian giải thích đâu, nhanh lên, nhảy từ cửa sổ xuống đi.”
Bắt lấy cánh tay rắn chắc của anh, Đường Tâm Lạc dùng sức kéo, nhưng anh vẫn không nhúc nhích như cũ.
Cô nóng nảy đẩy anh:
“Anh… Tại sao còn chưa đi, đứng sững ở đây làm gì!”
Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô, đáy mắt hiện lên hàn ý:
“Tôi không biết nhảy.”
“Vậy…vậy anh tránh mặt một chút… trốn dưới gầm giường…” Cô còn chưa nói hết câu, anh ta đang đứng im bỗng di chuyển.
“Này này này, anh định đi đâu vậy?”
Lục Dục Thần nghe cô nói thì dừng bước, quay mặt lại hứng thú nhìn cô.
“Đi mở cửa.” Anh nói xong, sải chân bước đến gần cánh cửa.
Tiểu bạch kiểm, mau giao người!
“Anh, anh dừng lại…” Đường Tâm Lạc bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, chạy tới tóm lấy cánh tay của anh:
“Anh đừng manh động, tiền hay cái gì cũng được tôi sẽ đáp ứng, anh đừng mở cửa ra!”
Đường Tâm Lạc hoàn toàn hiểu lầm thân phận của Lục Dục Thần, chỉ cho rằng anh chỉ là trai bao. Thấy anh vẫn không quan tâm đi đến cửa, cô quyết tâm nhắm mắt duỗi hai tay ra ôm anh.
“Không được… không được mở cửa.”
Thân thể nhỏ bé mềm mại dán ở sau lưng, nhất thời làm anh căng thẳng.

Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra.
Lúc Lục Dục Thần và Đường Tâm Lạc đang dây dưa, bên kia bà chủ Lục đã gật đầu, đồng ý cho Mạnh quản gia mở cửa.
Cửa phòng trực tiếp mở ra, Cung Tuyết Mị cùng người làm xông vào.
“Cô.. cái đồ đàn bà dâm đãng, đâu rồi anh ta đâu, mà anh là ai?!”
Cung Tuyết Mị mang người xông tới, thấy người đàn ông ở trên cởi trần, ở dưới quấn khăn tắm, lập tức chỉ vào Lục Dục Thần mắng.
“Nói, có phải là gian phu của cô ta hay không! Thật tốt, tôi biết cô ta không đơn giản mà, chậc chậc, nhìn xem, dáng người này, khuôn mặt này… Kình Hạo nhà tôi thật đáng thương, ở ngoài liều mình kiếm tiền, cô ta lại lấy tiền đó đi nuôi thứ trai bao này. Anh mau nói, con dâm phụ kia đâu rồi, nhanh kêu cô ta lăn ra đây cho tôi!”
Cung Tuyết Mị là vợ bé của Lục Chí Hạ, cho dù Lục Chí Hạ cũng khó có thể gặp được Lục Dục Thần chứ đừng nói là một tiểu tam như Cung Tuyết Mị.
Cơ bản, bà ta không biết người đàn ông trước mặt là ai.
Sắc mặt Lục Dục Thần u ám, nhìn ngón tay của bà ta chỉ vào mình, sự lạnh lẽo trong đáy mắt như muốn tiêu diệt mọi thứ trước mặt.
“Mạnh thúc, người này là ông dẫn đến?” Âm thanh lạnh băng phát ra, Mạnh quản gia đang đứng ở ngoài không muốn nhúng tay vào, nghe Lục Dục Thần nói liền thấy hai chân mềm nhũn.
“Đúng, đúng…”
Mạnh quản gia run rẩy đi vào, thấy Lục Dục Thần chỉ quấn mỗi khăn tắm liền biết mình đã gây họa.
⬅ Trước Tiếp ➡