Lục Dục Thần không chút do dự ôm người lên, anh muốn đưa người vào phòng ngủ của mình ở lầu bốn, thế nhưng mới tới lầu hai thì mỹ nhân trong lòng không nhịn được đã đốt lửa khắp người anh.
Lục Dục Thần không do dự mở cửa một phòng khác ra, để cô gái nhỏ không đứng đắn này lên giường.
"Đừng đi mà, tôi khó chịu quá..."
Khối băng đột nhiên đi mất, Đường Tâm Lạc hết sức khó chịu.
Lục Dục Thần bị âm thanh mềm mại của Đường Tâm Lạc khiến anh trở nên dịu dàng.
Khóa trái cửa lại, Lục Dục Thần không chút do dự trở lại mép giường.
"Khó chịu..." Từ nhỏ tới giờ Đường Tâm Lạc chưa từng chịu cảm giác này hành hạ lần nào.
"Yên tâm, lát nữa sẽ hết khó chịu ngay." Lục Dục Thần nhẹ nhàng xoa bả vai cô, giống như đang dỗ dành.
"Đừng đi... Giúp tôi..."
Đường Tâm Lạc cái gì cũng không biết, chỉ cảm thấy bàn tay đang vuốt ve mình không đáng ghét chút nào.
Nó giống như một bàn tay rất quen thuộc, rộng lớn và khô ráo, đầu ngón tay hơi to, nhưng cảm giác rất an toàn.
Cô không nhịn được dụi mặt vào lòng bàn tay một cái.
Mỹ nhân hoàn toàn mơ hồ, không hiểu vì sao có thể làm động tác đáng yêu như vậy.
Ban đầu Lục Dục Thần cũng không tính nhịn, cho cô thời gian cân nhắc chỉ là đúng với vẻ ngoài lịch lãm thôi.
Lục Dục Thần anh trước giờ không phải thiện nam tín nữ gì, đối với người phụ nữ mà mình nhắm tới càng không bao giờ nhường cho người khác.
Đừng nói là cô sắp ly hôn với người khác, cho dù là đang vợ chồng ân ái thì anh cũng sẽ cướp đi.
Không chần chừ nữa...
Muốn tôi giúp như thế nào hả?
Đây không phải lần đầu tiên gặp nhau, nhưng cô vẫn nhịn không được mà gấp gáp và sợ hãi.
“Vì sao không mặc kệ tôi…?”
Mặt Đường Tâm Lạc dúi vào gối, miệng vô ý thức phàn nàn, mang theo một chút yếu ớt, nũng nịu.
Lục Dục Thần bất giác nhếch môi, cảm thấy vật nhỏ thật sự đáng yêu.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô, ngăn chặn hơi thở yếu ớt của cô.
Anh chưa từng hôn bất kỳ người phụ nữ nào như vậy, đây là lần đầu tiên, như bị ma quỷ xui khiến mà hôn cô.
Mà càng hôn sâu, anh lại phát hiện, cảm giác này không tệ.
Lần này, anh lại chủ động hôn cô.
Vật nhỏ cũng rất gấp, thân thể không ngừng kêu gào đòi dưỡng khí, nhưng lại không thể mở miệng, chỉ có thể giãy dụa không ngừng.
Đôi môi mềm mại bị anh bá đạo nuốt trọn, những lời kháng nghị hoàn toàn bị môi anh chặn lại, không cách nào phát ra được.
Lúc này, cặp mắt hoa đào xinh đẹp rưng rưng ướt át, len đeo mắt không biết đã rơi từ lúc nào, trong đầu cô cảm giác choáng váng, không thấy rõ gương mặt của người đàn ông trước mặt nữa, chỉ có thể dựa vào bản năng xin giúp đỡ.
“Cô muốn tôi giúp như thế nào, hả?” Biết rõ còn cố hỏi.
Cô không biết, chỉ có thể bất đắc dĩ dịu dàng nhìn anh, giả bộ đáng thương.
Mẹ chồng tới “Bắt gian.”
Sau một đêm, công hiệu của thuốc mất dần, cuối cùng cũng kết thúc.
Đường Tâm Lạc mơ mơ màng màng tỉnh lại, không biết mình đang ở đâu, nhìn xung quanh một chút, chắc là đang ở quán rượu.
Trong lòng cô đang suy nghĩ làm sao rời khỏi, quần áo hôm qua có nên mặc lại hay không, bỗng nhiên trong phòng tắm truyền ra âm thanh.
Anh ta đang ở trong phòng tắm?
Biết đối phương không ở đây, lúc này Đường Tâm Lạc mới quay người dò xét xung quanh.
Đáng tiếc, nhìn hồi lâu, tất cả đều mơ hồ không thấy rõ.
“Biết vậy không thèm đeo len, mỗi lần đeo cái thứ này toàn gặp xui xẻo.”
Chán nản nằm lại trên giường, toàn thân cảm giác dính dính thật khó chịu.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một loạt âm thanh nói chuyện.
Tuy không lớn, nhưng Đường Tâm Lạc vẫn nhận ra người nói chuyện là ai.
Âm thanh sắc lẻm của Cung Tuyết Mị truyền đến: