Lời nói của người đàn ông giống như một loại mê hoặc. Tuyết Lạc thực sự trở nên ngoan ngoãn nhu thuận để người đàn ông ôm vào ngực, nằm sấp trên người anh.
Thời gian như đang dừng lại ở thời khắc này. Thật tuyệt vời! Thật ngọt ngào!
Có lẽ, đây là mùi vị tình yêu trong truyền thuyết.
Nhưng khi bàn tay người đàn ông vòng qua eo cô từ từ di chuyển lên trên, nhẹ nhàng đẩy ra chơi đùa khỏa mềm mại của Tuyết Lạc, cô mới như giật mình tỉnh lại từ giấc mộng đẹp.
Cô có phải điên rồi không? Thế mà cô lại nằm trên giường với người đàn ông này còn ôm ấp thân mật như vậy! Làm sao cô có thể hưởng thụ cái ôm của người đàn ông này? Đúng là điên rồi! Phong Hành Lãng là cậu em mình! Mình sao có thể có dây dưa thân mật với anh như vậy!
Nhưng làm sao cô biết được ''Cậu em'' này mới là chồng hợp pháp của mình chứ!
''Phong Hành Lãng, anh thả tôi ra!'' Tuyết Lạc bắt đầu vùng vẫy.
''Ngoan, đừng nhúc nhích!''
Tuyết Lạc làm sao có thể không nhúc nhích! Cô không biết Phong Hành Lãng là chồng hợp pháp của mình. Bởi vì trong mắt cô Phong Hành Lãng vẫn là cậu em của mình. Cô làm sao có thể thân mật với anh như thế được!
''Phong Hành Lãng, anh thả tôi ra... Mau thả tôi ra. Anh đừng như vậy... Tôi là anh... anh...'' Tuyết Lạc còn chưa kịp nói hết đã bị Phong Hành Lãng chặn môi lại.
''Hành Lãng, tôi cầu xin anh... Đừng như vậy. Chúng ta không thể như này được.'' Giọng nói Tuyết Lạc đầy nhẹ nhàng khó nhịn, cô bị lý trí cảm xúc của mình dày vò, khiến cô đau khổ xoắn xuýt không thôi.
''Đừng thế nào?'' Phong Hành Lãng thưởng thức dáng vẻ giãy dụa của người phụ nữ. Lúc này gương mặt đẹp trai của anh tràn đầy vẻ kiêu ngạo. Bởi vì anh nhìn rõ người phụ nữ vừa rồi bị nụ hôn mãnh liệt của anh làm cho say mê, không chỉ làm mất lý trí của cô, còn cả trái tim của cô nữa.
''Phong Hành Lãng, anh không thể như vậy... Tôi là của anh...''
Hai chữ ''Chị dâu'' còn chưa kịp nói ra đã bị ăn chặn môi lại. Lần này nụ hôn dịu dàng hơn nhiều giống như canh gà vỗ về an ủi tâm hồn cô.
''Phong Hành Lãng, đừng như vậy... bỏ ra.'' Tuyết Lạc hoảng sợ, tim cô như muốn nhảy lên cổ họng. Bời vì cô cảm nhận thứ trên tay mình là gì. Cũng biết vật kia lớn như vậy đối với cô nguy hiểm đáng sợ như thế nào. Cô muốn bỏ qua cảm giác trên tay mình, nhưng nó càng khiến cô trở nên mãnh liệt nhạy cảm hơn. Cô chỉ muốn tự chặt đứt tay mình. Thật sự quá làm cô khó xử.
''Đừng lo lắng, cơ thể em giờ không tiện, anh sẽ không làm gì cả.'' Phong Hành Lãng thở dài một hơi chịu đựng, biết người phụ nữ không tiện, còn bị làm cho mất hồn, cuối cùng chỉ có thể nhịn xuống.
''Nếu em còn động đậy nữa, tôi không ngại tắm máu đâu!'' Phong Hành Lãng nói một câu ngăn lại sự giãy dụa của người phụ nữ kia.
2: Im lặng ôm ấp
Ngay lập tức, Tuyết Lạc ngoan ngoãn nằm trên ngực anh, im lặng lắng nghe tiếng tim đập của anh, một tiếng lại một tiếng, âm thanh mạnh mẽ hữu lực.
Hai người không nói chuyện, chỉ im lặng ôm nhau.
Mãi đến khi Phong Hành Lãng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, cũng rời đi. Lúc này Tuyết Lạc mới hoảng hốt lấy lại tinh thần.
Nghĩ lại mình vừa rồi lại ngủ quên trong vòng tay của một người đàn ông, Tuyết Lạc xấu hổ đến mức muốn tát cho mình một cái. Đúng là điên rồi, thế mà lại ngủ chung với cậu em trên một chiếc giường, còn ôm nhau nữa?
Tuyết Lạc dùng hai tay che mặt mình lại, thẹn đến mức muốn chui xuống đất. Tiếp đó là cảm giác tội lỗi sâu sắc với ''chồng'' Phong Lập Hân của mình. Mình không được như vậy nữa, phải đặt ra giới hạn rõ ràng với người đàn ông ác ma Phong Hành Lãng này.
Thế nhưng Tuyết Lạc không biết, nếu Phong Lập Hân biết bọn họ tương thân tương ái ngủ chung, không chừng sẽ vui mừng đến thế nào đâu. Đây mới là mục đích Phong Lập Hân vội vàng cưới một người phụ nữ cho em trai Phong Hành Lãng.
Phong Lập Hân nghĩ sau khi mình chết, em trai Phong Hành Lãng sẽ có một người vợ tài đức vẹn toàn chăm sóc em ấy thật tốt!
Nhưng tài đức thục nữ của Tuyết Lạc không thể hiện ra cho Phong Hành Lãng, khi ở trước mặt anh, cô càng lộ ra dáng vẻ sắc nhọn không bao giờ nghe lời. Đấu trí đấu dũng.
Lấy ngay ví dụ có liên quan đến chuyện lần này.
Hôm nay đã là thứ bảy, Tuyền Lạc vẫn chưa nắm bắt được cơ hội nói với Phong Hành Lãng về chuyện đến Hạ gia ăn cơm.
Thực ra, Tuyết Lạc nghĩ thầm: Mình là sứ giả, chỉ cần nói theo lời cậu Hạ Chính Dương là được, về phần đầu tư 1 tỷ, Phong Hành Lãng không ngốc, anh tự nhiên sẽ có quyết định của mình, không có nửa xu quan hệ với Lâm Tuyết Lạc cô.
Đưa đầu cũng là một đao, rụt đầu cũng là một đao, Tuyết Lạc quyết định dùng con dao sắc để chặt đay rối. Chỉ cần bảo mình truyền lời là được.
Nghe thấy tiếng động cơ xe thể thao của Phong Hành Lãng, Tuyết Lạc buông tài liệu luận văn tốt nghiệp xuống, tự cổ vũ tinh thần mình rồi hăng hái chạy ra phòng khách tiếp đón anh. Mục đích chính là truyền lời cậu Hạ Chính Dương muốn mời đến ăn cơm để bàn chuyện cho anh.
Khi Tuyết Lạc ra tới phòng khách rồi thì chợt dừng bước. Bởi vì người đi vào phòng khách không chỉ có Phong Hành Lãng mà còn có một người phụ nữ xinh đẹp khác. Mái tóc búi lên dài gọn gàng chỉnh tề, nụ cười chuyên nghiệp càng thêm tri thức hơn.
Người phụ nữ này Tuyết Lạc đã gặp một lần. Cô ấy là tổng giám đốc mới của Tập đoàn Phong thị do Phong Lập Hân bổ nhiệm. Một người phụ nữ Bạch Cốt Tinh đã từng lăn lộn ở phố Wall nhiều năm. Cô ấy là con lai có gương mặt xinh đẹp thông minh.
Lúc này, cô ấy đang ôm một túi hồ sơ to, đứng bên cạnh Phong Hành Lãng. Không nói ra được trai tài gái sắc với Phong Hành Lãng.
Theo bản năng Tuyết Lạc nghiêng người nhường đường cho bọn họ.
Nhưng người phụ nữ đó không vào nhà, chỉ nói chuyện với Phong Hành Lãng bằng tiếng Tây Ban Nha mà Tuyết Lạc nghe không hiểu. Sau đó vừa ôm, vừa chạm mặt với Phong Hành Lãng...
1: Tình cảm nồng nàn với người phụ nữ khác
Mỗi động tác nhỏ của Tuyết Lạc đều rơi vào đáy mắt Phong Hành Lãng: Vừa mắt bắt đầu còn hứng thú bừng bừng, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ửng hồng chạy ra đón tiếp anh; nhưng khi nhìn Nina chạm mặt anh thì lại giống như người vợ nhỏ bị ức hiếp yên lặng đứng một bên.
Không phải người phụ nữ này đang ghen đấy chứ? Chỉ là lễ tiết ôm chạm mặt thôi mà. Nhìn dáng vẻ của Tuyết Lạc thật chọc người muốn yêu thương.
Nhận túi hồ sơ Nina đưa, nói tạm biệt với cô xong, Phong Hành Lãng mới bước đến chỗ Tuyết Lạc đang đứng yên chờ mình.
''Còn biết ra của đón tôi, hôm nay sao lại ngoan như vậy?'' Sau một ngày làm việc, giọng nói người đàn ông có hơi mệt mỏi và lười biếng. Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ này, hứng thú không giảm bắt đầu trêu cô.
Tuyết Lạc trừng mắt nhìn Phong Hành Lãng một cái, đôi mắt trong suốt, khẽ tức giận và tồn tại chút hy vọng. Anh thế mà nói cô ngoan như vậy? Muốn sửa lại lời nói của người đàn ông, nhưng nhìn vẻ mặt kia của anh, Tuyết Lạc cũng lười giáo dục anh. Loại trạng thái này của Phong Hành Lãng, chắc chắn hệ số nguy hiểm đang tăng mãnh liệt. Tuyết Lạc không muốn mình bị cuốn vào trong.
Vì vậy, cô xoay người vào phong khách, để lại cho Phong Hành Lãng bóng lưng lạnh nhạt. Nhưng vừa mới đi được hai bước, Tuyết Lạc mới nhận ra. Mình ra phòng khách đón người, không phải là muốn bảo người đàn ông này cậu Hạ Chính Dương muốn mời Phong Hành Lãng đến Hạ gia ăn cơm vào cuối tuần sao? Thế mà bị người đàn ông này làm cho bực mình nên quên mất!
Giây tiếp theo, Tuyết Lạc xoay người lại, mới biết mình đứng quá gần người người đàn ông này, nên trán cô đập vào cằm anh.
''Nhào vào trong ngực đấy à.'' Phong Hành Lãng xoa cái cằm bị đâm đau, nghiền ngẫm chăm chú tiểu quật cường Tuyết Lạc.
Tiểu quật cường Tuyết Lạc, nhiều một chút thì làm anh tức giận, ít một chút thì không thú vị, trạng thái của cô bây giờ là vừa vặn.
''Cậu hai đẹp trai nhiều tiền như vậy có rất nhiều người muốn nhảy vào lòng anh, phụ nữ đưa đến cho anh ôm chắc rất nhiều? Tôi không trèo được! Điểm này tôi vẫn tự hiểu được!''
Dường như Tuyết Lạc đang nịnh nọt vuốt mông ngựa, sau đó nói ra chủ đề chính: ''Hạ Chính Dương muốn mời anh đến Hạ gia ăn cơm! Bảo tôi truyền lời cho anh. Có thể là nhìn trúng người rể hiền này đi!''
''Rể hiền? Em bỏ được?'' Phong Hành Lãng ngồi xuống ghế sô pha, gác đôi chân thẳng tắp lên trước ghế đôn, tự phụ lười biếng.
''Đùa, sao tôi lại không bỏ được! Nếu anh cưới một trong ba tiểu thư nhà họ Hạ, tôi còn có thể làm chị em dâu đấy!''
Tuyết Lạc xùy một tiếng: Người đàn ông này còn nói cô sẽ luyến tiếc, sao có thể! Cô ước gì Phong Hành Lãng kết hôn nhanh một chút, như vậy anh sẽ không có tình cảm người không thuộc về mình giống như đang dây dưa với cô vậy.
''Sợ rằng chị em dâu không được! Nhưng vợ cả vợ lẽ vẫn có khả năng.'' Phong Hành Lãng uống một ngụm trà dưỡng sinh do thím An đưa tới.
Vợ cả vợ lẽ? Chuyện này có ý gì? Chẳng lẽ người đàn ông này muốn cưới hai vợ? Nghĩ đến ba cô nhà họ Hạ mà gả hai cô vào nhà họ Phong, chắc Phong gia sẽ vô cùng náo nhiệt.