⬅ Trước Tiếp ➡
''Nhưng sao tôi thấy cô ấy không thích ăn canh táo đỏ thanh đạm kia đâu?'' Phong Hành Lãng thấy Tuyết Lạc ngồi trước bàn ăn mãi không động vào cái thìa, cho rằng Tuyết Lạc không thích ăn, liền lạnh giọng trách móc hỏi thím An một câu.
''Từ buổi trưa tâm trạng của Mợ chủ đã nặng nề. Vừa mới đưa bữa tối đến cho Cậu cả thì bị từ chối ở ngoài cửa, như vậy trong lòng càng không dễ chịu.'' Thím An thở dài một tiếng.
''Cô ấy quan tâm đến anh trai tôi vậy sao? Một ngày không gặp liền buồn bực.’’ Gương mặt đẹp trai của Phong Hành Lãng hơi lạnh đi.
1: Đây chỉ là một sự hiểu lầm đẹp đẽ
Lời này sao mà chua vậy!
Chua thì chua nhưng rõ ràng còn có chút tức giận! Nhưng lại nghĩ theo cảm nhận của Tuyết Lạc, cô gả cho Phong Lập Hân, cô không nghĩ đến chồng Phong Lập Hân này chẳng lẽ lại nghĩ đến cậu em Phong Hành Lãng?
Thím An vẫn không hiểu vì sao Cậu hai Phong gia vẫn không lấy thân phận thật sự của mình để ở bên Mợ chủ Lâm Tuyết Lạc. Vẫn còn lo lắng Tuyết Lạc gả vào Phong gia có ý đồ khác sao? Nhìn Tuyết Lạc khắp nơi bị xa lánh, không được người khác yêu thích dáng vẻ khổ sở thê lương, thật sự làm cho người ta đau lòng.
Phong Hành Lãng bước nhanh xuống tầng, giống như dẫm lên ngọn lửa phẫn nộ. Dần tích tụ trên gương mặt tuấn tú của anh, tạo thành một khuôn mặt u ám lạnh lùng.
''Em muốn gặp anh trai tôi đến vậy sao?'' Trước bàn ăn, Phong Hành Lãng như thế nào cũng giống như đang ép hỏi, lạnh lùng.
Tuyết Lạc ngẩng đầu nhìn người đàn ông tức giận trước mặt, trịnh trọng gật đầu: ''Đúng! Tôi rất muốn gặp anh trai anh!''
''Nhưng em cũng biết sức khỏe của anh tôi không tốt, nên không thể làm một người chồng mang lại niềm vui cho người phụ nữ của mình.'' Phong Hành Lãng nheo mắt nhìn người phụ nữ với cái nhìn phù phiếm sâu xa.
''...'' Tuyết Lạc thật sự không nói nên lời, người đàn ông này đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ anh cảm thấy mình muốn đi gặp Phong Lập Hân là muốn... làm muốn vui vẻ với anh ấy? Này cũng quá không thuần khiết!
Chính anh suốt ngày muốn khinh bạc chị dâu, giờ còn muốn áp đặt những suy nghĩ bậy bạ lên người cô?
Giờ phút này, Tuyết Lạc cảm thấy rất xấu hổ trước mặt ''cậu em'' Phong Hành Lãng này. Cô vốn định không nói gì, im lặng thừa nhận lời nói vô lễ của người đàn ông này, người đàn ông này thật sự quá mức bỉ ổi, Tuyết Lạc không muốn ép dạ cầu toàn nữa.
''Sao anh biết anh trai anh không được? Sao anh lại biết anh trai anh không phải người đàn ông làm tôi vui sướng được?''
Lời nói lộ liễu này làm Tuyết Lạc lâm vào cảnh khó khăn, nhưng nếu mình bị người đàn ông trước mặt chế nhạo khinh bạc mà không phản khác thì những ngày sau Lâm Tuyết Lạc cô càng gặp nạn hơn.
''Người chung chăn gối cùng anh trai anh là tôi! Tôi mới có quyền lên tiếng!'' Tuyết Lạc quyết định dùng từ ngữ sắc bén phản kích người đàn ông này: ''Thật ra tôi cùng anh trai anh chuyện đó... rất hài hòa.''
Suy cho cùng vẫn là con gái chưa trải đời nên Tuyết Lạc hàm súc nói xong câu này, gương mặt liền đỏ ửng.
Chuyện đó rất hài hòa? Khóe môi Phong Hành Lãng nhếch lên như thẳng thổ phỉ: Mặc dù cô cho rằng hài hòa thì cũng là hài hòa với Phong Hành Lãng anh!
Thế mà... người phụ nữ này lại học hư! Dám dùng ngôn từ lộ liễu như vậy phản bác anh?
''Em cho rằng đó là một loại hài hòa? Hay vẫn là nói, em thật chờ mong loại hài hòa đó?'' Phong Hành Lãng hỏi đến quá đáng.
Xem ra, nếu ngày một ngày hai không trêu chọc người phụ nữ này, cuộc sống của anh sẽ vô cùng tẻ nhạt. Nhìn người phụ nữ này trong chốc lát lộ ra răng nhọn một lúc sau lại thẹn thùng xấu hổ, đây chẳng lẽ không phải một loại thuốc điều hòa cuộc sống sao?
Tuyết Lạc tức giận trừng mắt nhìn Phong Hành Lãng, kiềm chế sự xấu hổ của mình. Bởi vì đứng trước mặt người đàn ông này mà da mặt mỏng chỉ có thể xấu hổ muốn chui xuống đất. Cho nên phải tăng thêm độ dày da mặt trước mặt anh.
''Phong Hành Lãng tốt xấu gì tôi cũng là chị dâu trên danh nghĩa của anh, anh dùng ngôn từ thấp kém như vậy để chế nhạo chị dâu này, như vậy cũng là không tôn trọng anh trai Phong Lập Hân anh! Vợ anh em không thể động, đạo lý này chắc Phong Hành Lãng anh phải hiểu.'' Tuyết Lạc lời lẽ chính nghĩ nói.
2: Đây chỉ là một sự hiểu lầm đẹp đẽ
''Tôi chưa bao giờ coi em thành chị dâu, em cũng không phải chị dâu Phong Hành Lãng này! Cho nên làm sao lại thành vợ anh em không thể động này? Mặc dù tôi thật sự động vào em, nhưng liên quan gì đến anh trai tôi?''
Phong Hành Lãng cầm một miếng bánh khoai lang tím trong mâm trước mặt Tuyết Lạc đưa lên miệng ăn chậm nhai kỹ. Người đàn ông khi ăn vẫn không mất đi sự tao nhã thân sĩ, còn mang theo chút tình thú không kiềm chế được, thật sự mê người.
Không thể nói chuyện bình thường được với người đàn ông này! Tuyết Lạc liền từ bỏ việc nói lý với anh, tự mình cầm đầu ăn cơm. Giống như sau khi bị người đàn ông này dùng ngôn từ kích thích, Tuyết Lạc ăn uống cũng tốt hơn. Một bát canh táo đỏ, 3 miếng bánh khoai lang tím, Tuyết Lạc ăn toàn bộ, nửa miếng cũng không để lại cho Phong Hành Lãng.
''Xem ra nói chuyện cùng tôi có thể kích thích việc ăn uống của em. Đêm nay nói chuyện phiếm miễn phí, về sau em ăn uống không tốt thì lại bảo tôi, nhưng sẽ không có chuyện tiện nghi như vậy.''
Tâm trạng Phong Hành Lãng không biết tốt hay xấu. Nhưng khẳng định là anh không ghét nói chuyện với Tuyết Lạc. Mặc dù Tuyết Lạc nói chuyện lạnh nhạt nhưng anh cũng có thể noi theo tất cả.
Muốn cầu xin anh? Thật ra mình đúng là có chuyện muốn xin anh đấy? Nhưng nhìn tình hình đêm nay, hình như cũng không thích hợp để cùng người đàn ông nói chuyện cậu Hạ Chính Dương muốn hẹn anh đến Hạ gia để bàn chuyện công việc! Tuyết Lạc than nhẹ một tiếng, lại lần nữa tâm sự nặng nề.
''Em nhăn mặt cho ai xem?'' Nhìn người phụ nữ nhíu mày, Phong Hành Lãng có chút không thoải mái.
''Chê tôi nhăn mặt khó coi, vậy anh cũng đừng nhìn nữa! Lại không ai bắt anh xem! Xin anh xem!'' Tuyết Lạc thở hổn hển đứng dậy, ''hừ'' một tiếng với Phong Hành Lãng, rồi vội vàng đi vào phòng cho khách ở tầng dưới.
Cô không dám khẳng định: Chọc giận người đàn ông này rồi, mình sẽ phải chịu hậu quả xấu gì! Cho nên không thể trêu vào, ta đây liền bỏ chạy.
Ánh mắt Phong Hành Lãng âm trầm: Lá gan người phụ nữ này càng ngày càng lớn! Ai khiến cho cô biến thành như vậy?
Muốn đuổi theo để hành xử cô, nhưng thân thể người phụ nữ lại đang bất tiện cho anh! Không hiểu cơn nóng từ đâu tới, Phong Hành Lãng kéo cà vạt mình.
Ngồi trước bàn đọc sách trong phòng ngủ cho khách, Tuyết Lạc đọc một đống tài liệu luận văn tốt nghiệp đến nhức đầu. Nghĩ định lấy cái gì, Tuyết Lạc mở ngăn kéo ra lấy một tờ giấy ghi chú từ quyển truyền bá thị giác.
Ánh mắt rơi vào mặt bên kia tờ ghi chú: Người yêu của bạn thật tốt với bạn! - Nhân viên chọn băng vệ sinh giúp bạn.
Người yêu... người yêu... thật là một từ đẹp đẽ. Nhưng Tuyết Lạc biết đây chỉ là một sự hiểu lầm đẹp đẽ!
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Tuyết Lạc hốt hoảng cất tờ giấy rồi đóng ngăn kéo lại. Quay đầu nhìn, Tuyết Lạc càng hoảng sợ: Người tiến vào phòng ngủ cô thế mà là Phong Hành Lãng. Người đàn ông này không phải muốn đuổi theo vào để chế nhạo cô đấy chứ?
''Phòng tân hôn trên tầng rộng như vậy, vì sao lại ở phòng cho khách?'' Phong Hành Lãng bước đến gần, bước chân vững vàng mà ung dung.
Khi người đàn ông cao to sắp đến gần, trong lòng Tuyết Lạc như bị nhéo, khẩn trương đến mức độ không nói ra lời.
''Trên phòng tân hôn có bồn tắm siêu lớn anh thích. Anh làm việc mệt mỏi có thể ngâm người.'' Tuyết Lạc lại bổ sung thêm: ''Đây là ý của Lập Hân.''
Thực ra Tuyết Lạc muốn nói thật là: Còn không phải một mình cậu em anh không biết xấu hổ tùy tiện cởi bậy sao! Suốt ngày chạy đến phòng tân hôn của anh, sao cô có thể ngủ được!
Tuyết Lạc nói xong không thấy Phong Hành Lãng trả lời. Nghe được âm thanh có vật nằm xuống giường, Tuyết Lạc quay đầu nhìn, trời ơi, người đàn ông này thế mà lại nằm trên giường cô! Vì sao phải dùng từ ''lại''?
''Này, Phong Hành Lãng, anh đừng có nằm ở đây!'' Tuyết Lạc lo lắng Phong Hành Lãng nằm xong sẽ không chịu đi nên vội vàng nhắc nhở.
1: Im lặng ôm ấp
Tuyết Lạc vừa mới đi tới mép giường đã bị một cánh tay vươn tới nắm cổ tay kéo về phía trước, do trọng tâm không ổn định nên Tuyết Lạc ngã xuống người đàn ông.
Tuyết Lạc bị đau mà hít một tiếng: Ngực người đàn ông này sao mà cứng quá vậy! Nếu không phải còn quần áo và cái nơ, Tuyết Lạc cảm thấy chắc mình sẽ bị đập cho ong đầu.
Cánh tay còn lại của anh chiếm hữu vòng qua eo cô, giam cơ thể cô vào trong ngực anh.
''Phong Hành Lãng, anh đang làm gì vậy?'' Tuyết Lạc hoảng sợ muốn bò dậy từ trên người anh, nhưng lại bị anh kìm chặt hơn.
''Ngoan! Để anh ôm một cái!'' Giọng Phong Hành Lãng kéo dài âm, như mang theo chút than thở, lúc này tâm trạng đè nén giống như được giải tỏa, cả người vô cùng lười biếng.
⬅ Trước Tiếp ➡