Cả đời dây dưa đến chết ở nhà họ Phong? Tuyết Lạc cúi thấp đầu xuống, im lặng.
Người con gái này giấu giếm quá sâu quá tốt rồi, hay chính là giống như anh trai Phong Lập Hân nói——Cô ấy trong sạch sao?
Tóm lại, Phong Hành Lãng tạm thời vẫn chưa thể đọc lên những thứ như tham lam, âm mưu, dục vọng từ trong mắt Lâm Tuyết Lạc.
_____
2: Ở bên nhau rất ân ái rồi
“Được rồi, nhập gia tùy tục! Tuyết Lạc, em đã gả vào nhà họ Phong rồi, vậy cứ an tâm làm người phụ nữ của anh đi.” Trong lúc lơ đãng, Phong Hành Lãng lại nhìn thấy làn da trắng nõn mềm mại của người con gái, cổ họng căng thẳng, khí huyết giống như không kiểm soát được mà tuôn xuống.
Tuyết Lạc gật đầu. Cô lấy khay đồ từ trên tủ thấp lên, “Anh Phong, em đút anh ăn bữa tối nhé. Thím An hầm chân giò cho anh, vào miệng là tan ngay. Bên trong là lòng trắng trứng tràn đầy dinh dưỡng, có thể thúc đẩy tế bào tái sinh.”
Thử trước một chút nóng vừa miệng, Tuyết Lạc mới đưa thìa tới bên miệng Phong Hành Lãng.
Phong Hành Lãng nhấp một thìa canh chân giò đầy mỡ. Bởi vì thức ăn của Phong Lập Hân cho rất ít gia vị, thật sự nhạt đến vô vị. Nhưng dưới sự nồng hậu dịu dàng của người con gái, anh phải ăn hết miếng này đến miếng khác.
“Lập Hân……Anh Phong, sau này cứ để em đút cho anh một ngày ba bữa. Công việc của Hành Lãng rất bận, cho anh ấy nhiều thời gian nghỉ ngơi. Em có thể làm tốt.” Tuyết Lạc dịu dàng một câu.
“Làm sao, em muốn làm xa cách tình cảm giữa anh em anh sao?” Trong lòng có lẽ là cảm động, nhưng khi nói ra miệng, liền trở thành lạnh lùng.
“Không! Không phải! Em nghĩ Hành Lãng anh ấy cuối cùng cũng phải lấy vợ sinh con, em là người vợ nên chăm sóc anh hơn là anh ấy.” Tuyết Lạc liền giải thích.
Phong Hành Lãng chăm chú nhìn người con gái dịu dàng như nước này. Có lẽ trong mắt cô lúc này vẫn chưa có tình cảm kia, nhưng sự dịu dàng của cô vẫn thu hút người như thế. Nối liền với sự việc tối qua cởi giày cao gót đánh đập bọn côn đồ, sự thú vị của người con gái này thật sự lớn.
“Tối nay anh sẽ ở lại.” Phong Hành Lãng bất thình lình nói ra.
Ở lại có nghĩa là, anh ấy tối nay sẽ ngủ trên giường cưới? Vậy là mình phải chung giường chung gối với anh ấy sao?
Mặt Tuyết Lạc nhất thời lại đỏ ửng lên. Làm sao đây? Là từ chối, hay là thuận theo anh?
Có thể từ chối không? Nhưng bản thân là vợ trên pháp lý của anh ấy! Sớm muộn cũng phải cùng anh ấy ngủ trên một chiếc giường.
Thật ra đề nghị này của Phong Hành Lãng rất mạo hiểm. Bởi vì đạo cụ làn da nhân tạo này, chỉ có nửa trên người. Một khi lên giường, bị Tuyết Lạc nhìn thấy hoặc sờ được nửa thân dưới của anh, liền sẽ lộ tẩy.
Nhưng Phong Hành Lãng lại chọn lựa lại chọn lựa bí quá hoá liều. Lộ tẩy thì lộ tẩy thôi, cùng lắm thì để cho cô biết người cô gả là Phong Hành Lãng anh, chứ không phải anh trai Phong Lập Hân. Có điều là cô gái nhỏ này có ấn tượng tồi tệ với anh, sau khi cô biết sự thật, cô ấy sẽ có biểu hiện thế nào?
Nhảy cẫng lên reo hò? Hay là thẹn quá hoá giận? Đoán chừng là khả năng thứ hai là chủ yếu đi!
Thật ra một lý do quan trọng khác mà Phong Hành Lãng làm vậy, chính là để trấn an anh trai Phong Lập Hân đang trong cơn tức giận. Khiến anh ấy cảm thấy: Mình và Lâm Tuyết Lạc tối nay đã rất ân ái ở bên nhau rồi!
Đèn ở đầu giường bị tắt rồi. Phong Hành Lãng nằm xuống bên cạnh Tuyết Lạc. Anh ngủ với quần áo của mình.
Cánh tay dài dò qua, ôm một vòng dịu dàng lên thắt lưng Tuyết Lạc; Phong Hành Lãng có thể cảm nhận rõ được cơ thể cô gái đang run lẩy bẩy.
“Em rất sợ anh sao?” Trong bóng tối, Phong Hành Lãng khàn giọng hỏi.
“Có……có một chút.” Tuyết Lạc không chỉ là sợ hãi, mà còn căng thẳng tới không ổn. Cho dù ‘Phong Lập Hân’ khuôn mặt hoàn toàn thay đổi thế nào, nhưng anh chung quy lại vẫn là đàn ông.
“Đừng nghĩ nhiều nữa. Thả lỏng, hít thở sâu. Anh sẽ không động vào em.” Phong Hành Lãng an ủi cô gái trong lòng.
Sẽ không động vào cô? Vậy, vậy cánh tay ôm cô vào ngực có tính là động vào cô không?
Tuyết Lạc không ngừng xê dịch nhẹ đi. Hơi thở nồng đậm của người đàn ông xuyên thẳng qua mũi cô. Là mùi hương bạc hà mát lạnh giống như đã từng quen biết. Mùi hương này rất giống……rất giống với mùi hương trên cơ thể Phong Hành Lãng!
Đoán chừng là anh em họ đều thích dùng cùng loại sản phẩm rửa mặt.
“Đừng động đậy bừa bãi.” Phong Hành Lãng ôm chặt người con gái trong lòng, kìm chặt hai tay của cô, khiến cô không thể chạm được vào cơ thể anh.
“Lập……Lập Hân, em, em nóng.” Tuy là đã mở điều hòa, nhưng Tuyết Lạc vẫn cảm thấy nóng đến không ổn như cũ.
“Không được gọi là Lập Hân! Gọi chồng!” Phong Hành Lãng lạnh lùng một tiếng.
_____
1: Đừng quá nhớ anh
Người đàn ông này làm sao lại giận rồi?
Lúc thì cho cô gọi anh là ‘anh Phong’, lúc thì bắt cô gọi anh là ‘chồng’, thật là một người đàn ông dễ thay đổi. Nhưng một khi nghĩ tới người đàn ông từng ưu tú như vậy bị hỏa thiêu cho khuôn mặt đáng sợ, trong lòng khó mà tránh khỏi chịu phải đả kích. Tuyết Lạc có thể thông cảm cho nội tâm đấu tranh khốn khổ của người đàn ông.
Cô thuận theo yếu ớt lẩm bẩm một tiếng: “……Chồng ơi, em, em nóng. Em muốn ngủ trên sô pha.”
“Không được!” Phong Hành Lãng càng kìm cánh tay mình chặt lại. Tuyết Lạc là quay lưng vào anh, cho nên không nhìn thấy mặt anh.
“Nhưng mà em thật sự rất nóng.” Tuyết Lạc lại hơi giãy dụa, nhẹ giọng nhắc nhở: “Nóng quá rồi, đối với sự trao đổi chất trên da anh cũng không tốt.”
“Em đừng động đậy nữa, là sẽ không nóng nữa!” Phong Hành Lãng lạnh lùng một tiếng, “Thực sự ngại nóng, em có thể cởi quần áo ra. Hay là, anh giúp em?”
Tuyết Lạc vừa nghe thấy người đàn ông này nói muốn giúp cô cởi quần áo trên người xuống, liên tục lắc đầu, và dùng đôi tay nhỏ níu chặt cổ áo của mình, “Em không nóng, không nóng nữa.”
Không chỉ Tuyết Lạc cảm thấy rất nóng, Phong Hành Lãng còn nóng hơn cô. Phải biết là nửa người trên của anh vẫn mặc một bộ da nhân tạo này, thêm người con gái trong lòng vẫn luôn giãy dụa không quy tắc, giày vò khiến anh đổ mồ hôi, nhưng lại không tản đi hơi nóng. Hơi thở dường như cũng trở nên nóng hơn.
“Lập……” một chữ vừa thốt ra, nghĩ đến người đàn ông này có thể sẽ lại giận, Tuyết Lạc vội vàng sửa lại lời nói: “……Chồng ơi, anh đừng ôm em chặt như vậy nữa, được không?”
Giọng Tuyết Lạc mềm mại êm ái, cho dù là từ chối, nhưng nghe vào tai cũng không chói tai.
Tại sao khi người con gái này vào lúc mình cải trang thành Phong Lập Hân, sẽ có tài có đức như vậy, dịu dàng ngoan ngoãn giống như một con mèo con; nhưng trước mặt Phong Hành Lãng anh, lại thành một con mèo hoang giương nanh múa vuốt, các kiểu kiêu căng khó thuần?
Phong Hành Lãng hơi buông lỏng cánh tay mình ra, cho cô gái hưởng thụ tự do hít thở. Nói sự thực, bản thân anh cũng không thể chịu nổi.
“Tuyết Lạc, đối với Hành Lãng tốt một chút.” Giọng nói Phong Hành Lãng vì trên dây thanh âm có dán máy biến âm, từ đó thay đổi tần số phát âm, trở nên khàn khàn già nua, “Nó rất để ý đến anh trai là Phong Lập Hân anh. Có lúc tính khí sẽ xấu xa một chút, em phải bao dung nó nhiều hơn.”
Lời nói này giống như có quỷ vậy. Lẽ nào là, người nào đó cũng hy vọng cô gái này có thể dịu dàng đối với bản thân ở sau lớp da nhân tạo này một chút? Dịu dàng ngoan ngoãn một chút? Giống như cũng không phải có chuyện như vậy! Hoặc là càng là thứ không có được, lực hấp dẫn liền sẽ càng mạnh!
Tuyết Lạc mím chặt đôi môi đỏ trơn bóng của mình, thấp giọng thì thào, “Anh yên tâm đi, em sẽ đối tốt với Hành Lãng. Em biết anh ấy rất quan tâm anh trai là anh. Anh ấy lo anh sẽ gặp chuyện. Cho nên, anh cũng phải bảo trọng thật tốt bản thân mình, tranh thủ sớm khôi phục khỏe mạnh. Như vậy Hành Lãng sẽ không sống mãi trong sự áy náy và cảm ơn anh sâu nặng nữa. Thật ra em nhìn ra được, anh ấy rất đè nén bản thân mình!”
Lời của người con gái, chạm tới tiếng lòng mềm yếu nhất trong tim Phong Hành Lãng. Trái tim lạnh lùng đó bị những lời phát ra từ tâm phế này làm cho ấm áp.
“Em cũng khá quan tâm Phong Hành Lãng nhỉ?” Hỏi câu này, thoáng mang chút hàm ý không chính đáng, còn có chút ngạo mạn.
“Em là chị dâu của cậu ấy mà.” Tuyết Lạc dịu dàng đáp.
“Im đi!” Phong Hành Lãng lại lạnh lùng quát lớn một tiếng.