⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô trước hết là đi làm đồ ăn cho anh tôi đi. Hoa quả lần trước không hề tệ.” Phong Hành Lãng sau khi căn dặn một tiếng, liền đi nhanh lên lầu.
Tuyết Lạc quét mắt qua bóng lưng Phong Hành Lãng một cái, vẫn ngoan ngoãn vào phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho Phong Lập Hân.
Nửa giờ sau, khi bữa tối mà Tuyết Lạc làm cho Phong Lập Hân cũng sắp được rồi, quản gia Mạc tiến vào phòng bếp.
“mợ chủ, bác sĩ Kim kiểm tra cho cơ thể của Cậu chủ ổn rồi, cậu ấy đang ở trong phòng cưới trên lầu đợi cô đó. Cô mau lên lầu đi.” Quản gia Mạc xưng hô từ trước đến nay cẩn thận. không hề nói cụ thể ra là cậu cả nhà họ Phong, hay là cậu hai nhà họ Phong.
“Ồ, được! Tôi đem bữa tối này lên lầu cho Lập Hân.” Tuyết Lạc vội vàng bưng khay bữa tối đã làm xong đi lên lầu.
Trước cửa phòng cưới phòng ngủ tầng hai, Tuyết Lạc dừng bước chân lại. Trong não cô hiện ra tên đàn ông Phong Hành Lãng xấu xa đáng chết. Anh ta sẽ không lại ở trong phòng cưới chứ? Chắc là không đâu! Cho dù anh ta ở đó, có Phong Lập Hân ở đó, anh ta cũng không dám ở trước mặt anh trai anh ta mà bắt nạt cô.
Tuyết Lạc gõ cửa nhẹ hai cái, bên trong truyền tới tiếng đáp khàn khàn già nua: “Vào đi.”
Cửa phòng cưới bị đẩy ra, Tuyết Lạc nhìn thấy ‘Phong Lập Hân’ ở trên xe lăn. Thực ra đó là Phong Hành Lãng đeo da thịt nhân tạo bị đốt cháy khét.
Vốn dĩ những đạo cụ này là dùng để tới đối phó ông chú Phong Nhất Minh đang muốn ngấp nghé tập đoàn Phong thị. Lại không ngờ rằng những thứ này còn có một công dụng khác: Đi dò xét một người con gái mưu đồ bất chính!
Bởi vì mục đích Tuyết Lạc chịu gả đến nhà họ Phong, thật sự không thể ở cùng nhau theo quan hệ đơn thuần. Phong Hành Lãng còn không thể chắc chắn, người con gái có thông đồng làm bậy với Phong Nhất Minh không. Từ đó thăm dò bệnh tình của anh trai Phong Lập Hân, vì làm nền cho sự kế thừa Tập đoàn Phong thị của Phong Nhất Minh.
2:
Từ khi Phong Hành Lãng lấy thân phận là con riêng được cha Phong Nhất Sơn đón về nhà họ Phong trở đi, đã bị Phong lão mợ chủ bóp chết quyền lợi được thừa kế Tập đoàn Phong thị. Đương nhiên rồi, Phong Hành Lãng cũng không muốn bận tâm đến Tập đoàn Phong thị.
Tập đoàn Phong thị cuối cùng được người anh cùng cha khác mẹ Phong Lập Hân thừa kế. Điều này khiến người chú Phong Nhất Minh bất mãn đủ đường. Dựa theo di chúc của Phong lão mợ chủ: Phong Nhất Minh là người thừa kế thứ hai của Tập đoàn Phong thị. Cũng chính là nói: Phong Lập Hân chết rồi, vậy thì Tập đoàn Phong thị sẽ biến thành vật trong lòng bàn tay của Phong Nhất Minh.
Phong Hành Lãng đương nhiên sẽ không để cho cơ nghiệp mà anh trai Phong Lập Hân vất vả khổ cực gây dựng rơi vào tay Phong Nhất Minh. Càng huống hồ là Phong Nhất Minh còn có động cơ và hiềm nghi hại Phong Lập Hân. Trước khi tra ra chân tướng, Phong Hành Lãng bắt buộc phải để Phong Nhất Minh ý thức được rằng: Bệnh tình của anh cả Phong Lập Hân không hề nghiêm trọng! Để cho ông ta bỏ dã tâm muốn nuốt trọn một mình Tập đoàn Phong thị!
Nếu như để Phong Hành Lãng anh kiểm chứng được Phong Nhất Minh chính là hung thủ hại anh cả Phong Lập Hân, anh nhất định sẽ không nhận họ hàng với người chú Phong Nhất Minh mà đem ra công lý. Điều này, không còn gì có thể nghi ngờ!
Nhưng đây lại là điều kiêng kỵ của Phong Lập Hân! Anh thật sự không muốn người nhà họ Phong cốt nhục tương tàn!
"Lập Hân?”
Nhìn thấy người đàn ông trên xe lăn, Tuyết Lạc trong mũi chua chua, hai con ngươi nhất thời đỏ lên. So với sự hoang mang và kinh hãi của lần đầu tiên, khi lần nữa đối mặt với ‘người chồng ’Phong Lập Hân bị hỏa hoạn thiêu đến sẹo đầy mặt, cô lại không sợ hãi như vậy nữa.
Đồng cảm và thương hại sâu sắc, khiến Tuyết Lạc có cảm thông đồng bệnh tương liên với người đàn ông ngồi trên xe lăn trước mặt.
Âm thanh mềm mại của người con gái khẽ lẩm bẩn đến bên trong, khiến Phong Hành Lãng không khỏi giật mình, lại không biết đáp lại sự dịu dàng của người con gái này thế nào.
Tuyết Lạc đặt khay bữa tối trong tay ở một bên tủ thấp, bước nhẹ tới, nửa quỳ trước xe lăn. Cô nâng gương mặt đầy sẹo kia của Phong Hành Lãng trong tay của mình. Vẫn dữ tợn như cũ, đáng sợ như cũ, nhưng Tuyết Lạc lại không hề còn e ngại.
“Lập Hân, em xin lỗi……tối ngày kết hôn, em không nên bỏ anh lại một mình.” Tuyết Lạc đưa mặt mình từ từ dán lại lên mu bàn tay đầy sẹo của Phong Hành Lãng, dịu dàng hỏi: “Vết sẹo này còn đau không?”
Phong Hành Lãng ngừng một chút, dường như cảm thấy trái tim lạnh băng của bản thân, bị ngâm vào suối nước nóng ùng ục bọt khí, không như buồn đau thù hận lúc trước nữa, giống như là bị ủi nóng đi vậy, có dòng nước ấm chảy qua.
“Lập Hân, tin em, em sẽ chăm sóc anh thật tốt! Cùng anh sống thật tốt……”Tuyết Lạc gối đầu lên chân Phong Hành Lãng, giống như một con mèo con dịu dàng ngoan ngoãn. Ở phía trước Phong Hành Lãng nhanh mồm nhanh miệng tưởng như hai người.
Dần dần, giống như bị mê muội rồi vậy, Phong Hành Lãng vậy mà lại mở tay mình ra, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc dài mềm mại đen bóng của Tuyết Lạc. Sự dịu dàng khác, truyền qua lại lẫn nhau giữa tâm hồn lạnh lẽo của hai người. Sạch sẽ đến không nhiễm một chút bụi bặm.
“Tuyết Lạc” Bởi vì trên dây thanh quản dán máy đổi giọng nói, giọng điệu Phong Hành Lãng rất tang thương, “Có phải Hành Lãng bắt nạt em không?”
Tuyết Lạc hơi ngẩn ra, có chút quấn quýt nhấp nháy nhẹ đôi môi đỏ, cuối cùng vẫn là nghĩ một đằng nói một nẻo: “Không……Không có! Hành Lãng anh ấy……khá tôn trọng người chị dâu này.”
Đây chỉ là điều Tuyết Lạc muốn trong lòng, không liên quan đến hiện thực.
Cũng hoặc là, cô thật lòng không muốn tình thân của anh em họ bị phá hoại.
Nhìn lấy nước mắt tủi thân lăn xuống trên gương mặt của người con gái trong lúc lơ đãng, Phong Hành Lãng cứ như vậy tự nhiên mà đưa tay qua, dùng ngón tay không hề mịn màng vuốt đi hai hàng lệ trên gương mặt người con gái.
1: Ở bên nhau rất ân ái rồi
Tuy là cách một tầng da nhân tạo, nhưng Phong Hành Lãng vẫn còn có thể cảm nhận được khuôn mặt động vào dễ vỡ của Tuyết Lạc; trên cao nhìn xuống, còn dễ dàng để anh có thể liếc một cái là có thể nhìn thấy bộ ngực cao trắng nõn nà chuyển động mềm mại của người con gái.
Mảnh mai thì mảnh mai, có điều người con gái này vẫn là rất ấn tượng.
Hơi thở của Phong Hành Lãng trở nên nặng nề. Lúc này mới ý thức được, bản thân đã lâu rồi không có người phụ nữ nào.
“Tuyết Lạc, ” Anh lẩm bẩm gọi tên cô một tiếng, âm thanh bi thương mang thêm tình ý, nghe cũng thấy rất êm tai, anh hỏi: “Chúng ta vẫn chưa thực hiện nghi lễ giữa vợ chồng nhỉ?”
Nghi lễ giữa vợ chồng? Tuyết Lạc đột nhiên khẽ giật mình, lập tức ngẩng đầu từ chân Phong Hành Lãng lên, ấp úng lo lắng không yên, “Không, Lập Hân……anh đừng như vậy có được không?”
Cũng là từ chối, nhưng lần này Tuyết Lạc lại từ chối rất nhẹ nhàng. Khiến người nghe đều không nỡ xâm phạm cô.
“Em không phải là đã gả cho anh rồi sao? Tại sao không muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, cùng anh thực hiện niệm vui của vợ chồng? Là chê anh xấu sao?”
Trên khuôn mặt nhỏ của cô gái ánh hồng, lọt vào trong mắt Phong Hành Lãng, quả thực cảnh đẹp ý vui. Anh hưởng thụ sự lo lắng bất an của cô, giống như đang nhìn một con cừu non bất lực rơi vào trong miệng sói xám lớn, trông thế nào cũng thật đáng yêu khiến cho lòng người ngứa ngáy.
“Không, em không chê anh xấu! Em……em……” Tuyết Lạc ấp a ấp úng, “Xin lỗi nhé Lập Hân, em còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý.”
“Em không cần phải làm gì để chuẩn bị tâm lý cả. Chỉ cần ngoan ngoãn nằm đó, những chuyện khác, anh làm là được rồi.” Lời của Phong Hành Lãng, nhuốm màu ái muội đỏ tươi. Tuy khàn khàn và già nua, nhưng nghe vào tai lại cực kỳ đặc.
Mặt Tuyết Lạc càng đỏ hơn. Dường như máu sắp rỉ ra rồi. Người đàn ông này cử động còn không tiện như vậy, làm sao còn nghĩ đến chuyện giữa nam nữ kia chứ? Thật sự khiến Tuyết Lạc im lặng nghẹn lại.
“Lập Hân, anh đừng như vậy. Chúng ta có thể ở chung giống như bạn bè trước được không? Ít nhất cũng cho em chút thời gian.” Tuyết Lạc thật sự vô cùng thẹn thùng.
“Đừng gọi anh là Lập Hân!” Đột nhiên, Phong Hành Lãng liền nói nhẹ một tiếng.
Tuyết Lạc khẽ giật mình, ngơ ngác nhìn Phong Hành Lãng, dường như cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này, luôn cứ có một chút cảm giác từng quen thuộc.
“Không gọi anh là Lập Hân……vậy em gọi anh là gì chứ?” Tuyết Lạc hoài nghi hỏi.
Phong Hành Lãng mấp máy môi, trầm giọng, “Gọi chồng đi.”
Tuyết Lạc mấp máy môi, dường như có chút xấu hổ mở miệng. Để cô đột nhiên thay đổi gọi một người đàn ông xa lạ là chồng, thật sự có chút khó xử.
“Vẫn là gọi là anh Phong đi.” Suy nghĩ người con gái trong lòng có khả năng là có ý đồ không rõ, Phong Hành Lãng khôi phục lại sự lạnh lùng.
Từ thân mật gọi ‘chồng’ một phát chuyển thành ‘anh Phong’ xa cách, Tuyết Lạc buồn bã ảm đạm, nhưng vẫn thuận theo Phong Hành Lãng gọi một tiếng, “Anh Phong.”
“Em gả tới nhà họ Phong, là bị nhà họ Hạ ép sao?” Phong Hành Lãng hòi dò, “Hẳn không phải là tự nguyện?”
Tuyết Lạc trầm mặc một lúc, quyết định thẳng thắn đối đãi, “Là em tự nguyện. Ơn cậu em nuôi dưỡng, em không thể không trả. Lập Hân……không, anh Phong, em sẽ tận tâm tận lực chăm sóc tốt cho anh.”
“Vậy em từ giờ về sau định sẽ thế nào? Cả đời này dây dưa đến chết ở nhà họ Phong?” Phong Hành Lãng lạnh lùng hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡