⬅ Trước Tiếp ➡
….
Hạ Dạ luôn có quy định nghiêm ngặt về thời gian. Cô không cho phép mình đến muộn và cũng ghét cảm giác phải chờ đợi một ai đó trễ hẹn.
Tịch Hạ Dạ nhanh chóng tìm được nơi gặp mặt, phòng thượng hạng, Nhà hàng Rừng Tre Lá Phong – cái tên có chút ấn tượng với cô gái trẻ.
Tịch Hạ Dạ lịch sự gõ cửa trước khi bước vào. Mùi hương thoang thoảng của những lá trà được tinh chế một cách khéo léo xộc vào mũi cô. Hạ Dạ ngước nhìn, đôi mắt đen láp lánh dừng lại ở hình bóng của một người đàn ông.
Anh ta khoác trên người bộ vest trắng được may đo khá tỉ mỉ, để lộ thân hình cân đối. Ngồi ở vị trí đối diện khung cửa, người đàn ông thưởng thức trà một cách điềm tĩnh khá giống như lời ông nội giới thiệu về anh ta. Lịch thiệp và điềm đạm.
Tịch Hạ Dạ hít nhẹ, phá vỡ những suy tư về người đàn ông trước mặt và bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc đệm mềm đối diện vị khách lạ. Cô đang cố đẩy những điều tồi tệ mà mình nghe được sáng nay ra khỏi đầu, thì bất ngờ, người đối diện ngẩng đầu lên nhìn cô. Khoảnh khắc đó…
Anh ta thật đẹp, đôi mắt to và sâu. Nhìn vào nó, Tịch Hạ Dạ ngỡ mình đang đắm chìm trong một đại dương mênh mông. Đôi mắt sâu ẩn chứa nhiều điều bí hiểm khiến ai bắt gặp cũng khát khao được khám phá. Chiếc mũi cao và nhọn, đôi môi mỏng đầy kiên định. Sự kết hợp hoàn hảo! Cả khuôn mặt ấy như phát ra một ánh hào quang sáng chói đầy cao quý. Nhưng thoạt nhìn, người đàn ông cực phẩm này có vẻ kín đáo và thờ ơ.
Chính vào khoảnh khắc ấy, cả hai vị khách trong căn phòng thượng hạng rơi vào một khoảng lặng khi bắt gặp ánh mắt đối phương.
Tịch Hạ Dạ nhanh chóng lấy lại cảm xúc của mình.
Phải khẳng định rằng, người đàn ông này khá cuốn hút.
Mộ Du Thần liếc nhìn cô gái vừa bước vào, một tia sáng chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm ấy, nhanh đến độ chỉ có chủ nhân của nó mới có thể nhận ra. Anh khẽ gật đầu với Hạ Dạ như ngầm khẳng định anh chính là đối tượng gặp mặt của cô hôm nay. "Anh làm thế nào cũng được, miễn sao giải quyết được vấn đề. "
Giọng nói trầm thấp phát ra từ người đàn ông này cứ như tiếng đàn cello. Vừa xa xôi khó chạm đến, lại vừa gần gũi mà quyến rũ, nghe thật êm tai.
Sau câu nói đó, Mộ Du Thần kết thúc cuộc điện thoại.
Thực ra, Mộ Du Thần vừa dùng xong bữa trưa. Bà của Mộ Du Thần vẫn cứ cằn nhằn anh ta về việc này. Cứ khoảng 5 phút, bà ấy lại gọi điện nhắc nhở Mộ Du Thần về cuộc hẹn. Ban đầu, anh định về nghỉ ngơi nhưng điện thoại bên cạnh thì không ngừng reo. Bất lực, Mộ Du Thần đành phải miễn cưỡng đến Rừng Tre Lá Phong để bà ngoại, bà Vương Hồng, không gọi điện liên hoàn nữa.
Người đàn ông bình thản nhìn cô gái đang ngồi đối diện.
Cô gái mặc một chiếc áo khoác màu kem nhạt, những đường nét trên khuôn mặt thật tinh tế nhưng không kém phần thanh lịch. Mái tóc mềm xõa ngang lưng một cách hững hờ, một vài sợi tóc mai rơi trước trán thật ương bướng như cố ý che đi một phần gương mặt thanh tú. Đôi mắt đẹp sáng lấp lánh như hút mọi ánh nhìn từ xung quanh.
"Xin chào, tôi là Tịch Hạ Dạ."
Đợi đối tượng xem mắt dừng cuộc nói chuyện, Tịch Hạ Dạ bình tĩnh cất lời. Giọng nói trầm thấp như phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng.
Trước khi đến đây, ông ngoại bảo với Tịch Hạ Dạ rằng người mà cô xem mắt là cháu ngoại cuả người đồng đội cũ. Đối tượng là một người đàn ông tử tế và tính tình khá ôn hòa. Cũng giống như Tịch Hạ Dạ, anh ta từng công tác trong quân đội. Đáng buồn là, Tịch Hạ Dạ còn chưa hoàn thành khóa học tại Học viện quân sự thì ông nội đã quyết định cho cô đi du học tại một đất nước xa xôi. Trong khi đó, Mộ Du Thần đã phục vụ trong quân đội khoảng vài năm trước khi định cư ở nước ngoài.
Mộ Du Thần thể hiện sự lịch lãm khi chủ động rót cho Tịch Hạ Dạ một tách trà. Gương mặt tuấn tú điềm tĩnh đáp lời, "Xin chào, cô Tịch."
Tịch Hạ Dạ khẽ mỉm cười. Nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, cô hỏi: "Anh chờ có lâu không, anh Mộ".
"Tôi cũng vừa mới đến", Mộ Du Thần chỉ trả lời đơn giản. Thế rồi, những ngón tay dài cứng cáp chỉ vào thực đơn bên cạnh "Cô Tịch có muốn ăn gì không? Món tráng miệng ở đây khá nổi tiếng đấy?"
⬅ Trước Tiếp ➡