Nhưng có lẽ, Tịch Hạ Dạ cần phải đối mặt với một số thứ thay vì cứ mãi chạy trốn thế này.
"Hạ Dạ... cậu không sao chứ?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy lo lắng của Tố Nam: "Tớ…Tớ xin lỗi…Đáng ra tớ không nên nói với cậu điều này. Nhưng nếu cứ mãi thế này, đến một lúc nào đó, cả ba người tình cờ gặp nhau, rồi phải mỉm cười lịch thiệp. Mình tin cậu sẽ còn đau lòng hơn bây giờ. Cậu phải đối mặt với sự thật, Hạ Dạ à…"
Lại là một khoảng lặng khiến Tố Nam càng thêm bối rối. Hạ Dạ chậm rãi gấp quyển sách đang đọc dở, khẽ nhắm mắt như suy tưđiều gìđó. Mở mắt, cái nhìn xa xăm khiến đôi mắt đẹp ánh lên vài tia ưu sầu. Giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh nhưđể trấn an cô bạn "Mmm, mình biết rồi. Cảm ơn cậu, Tố Nam".
Tố Nam hít một hơi thật sâu. Giọng nói như nhẹđi phần nào vì câu nói của Hạ Dạ: "Hạ Dạ, cậu ổn không? Đừng quá đau lòng. Họ thật sự không đáng để cậu phải như vậy…"
Hạ Dạ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào cốc trà trong tay như sắp bị nghiền nát. Giọng nói khàn khàn đang cố giữ bình tĩnh: "Tớ ổn mà. Sao cậu không nghỉ ngơi tíđi, Tố Nam? Tối nay tớ sẽ đón cậu nhé".
Trước khi Tố Nam kịp trả lời, Hạ Dạ đã ngắt máy.
Ba năm…thoắt cái đã ba năm!
Nhiệt độ từ đầu ngón tay đang dần hạ xuống dù cho cốc trà trong tay Hạ Dạ vẫn còn nghi ngút khói. Hạ Dạ cảm nhận được hơi lạnh của làn gió ngoài kia, đang cố gắng len lỏi vào trái tim cô. Nụ cười mỉa mai điểm nhẹ trên gương mặt xinh đẹp, là đang cười người hay đang tự cười cho chính bản thân mình?
Một mối quan hệ, sau ngần ấy năm với biết bao sóng gió, thăng trầm, Hạ Dạ cứ ngỡ sẽ chẳng thể xa rời. Ấy vậy mà, mọi thứ đã tan vỡ. Sự ấm áp nào rồi cũng sẽ nguội lạnh, vội đến rồi vội đi như cơn gió ngoài kia vậy.
Hãy tự cho mình một cơ hội để giải thoát, Tịch Hạ Dạ à. Thanh xuân vẫn còn đó mà Tịch Hạ Dạ!
Cô ngồi đó, bên khung cửa sổ của Mộc Trà, để cảm xúc thả trôi trong vô định. Mặc kệ thời gian đang lặng lẽ trôi, Tịch Hạ Dạ vẫn cứ ngồi đó. Chỉ vài tiếng thôi mà Tịch Hạ Dạ ngỡ như cô đã sống thêm một thập kỷ nữa. Trước khi quay về với thực tại, cô cay đắng ngẩng đầu, uống nốt cốc trà đã nguội lạnh, như lòng người đang thưởng thức nó vậy.
Nước trà thấm vào đầu lưỡi, hương vị chát đắng dần len lỏi đến tận trái tim sâu thẳm mà Tịch Hạ Dạ đang cố cất giấu. Nó lạnh đến độ, Tịch Hạ Dạ tưởng như cả cơ thể đang cứng lại, vết nứt cũ nơi ngực trái lại rách toạt đầy đau đớn.
Cuộc gọi bất ngờ của ông ngoại kéo Tịch Hạ Dạ thoát khỏi bờ vực tuyệt vọng.
"Tịch Hạ Dạ, ông đây. Cháu đang ở đâu đấy? Đã đi chưa? Bên ngoài lạnh lắm, cháu nhớ phải mặc thêm áo. Và quan trọng là, không đến trễ nhé Tịch Hạ Dạ." Giọng ông ngập tràn sự yêu thương và quan tâm dành cho đứa cháu nhỏ "Phòng thượng hạng của Rừng Tre Lá Phong. Đừng vào nhầm phòng đấy nhé!"
Lúc này, Tịch Hạ Dạ mới nhớ ra rằng ông đã sắp xếp cho cô một cuộc hẹn ở nơi sang trọng. Nghĩ đến đây, cơn đau đầu lại ập đến khiến Hạ Dạ khẽ nhíu mày.
Tịch Hạ Dạ hít một hơi thật sâu để gió lạnh tràn vào lồng ngực khiến cô tỉnh táo phần nào. Đặt quyển sách trở lại kệ, cô từ từ đứng dậy "Cháu chuẩn bị đi đây ông ạ. Cháu hứa sẽ đến đúng giờ mà. Ông cứ yên tâm nhé ông."
"Tối nay, cháu nhớ về nhà tí nhé. Mẹ cháu đã chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà. Mẹ còn nấu những món cháu thích nữa đấy. Dạo này, ta biết cháu làm việc rất vất vả."- Ông Thẩm Nguyệt bảo.
"Tối nay, cháu phải đến sân bay đón Tố Nam rồi. Có lẽ là tối muộn ông ạ. Vài hôm nữa, cháu sẽ về thăm ông và mẹ nhé. Cháu sẽ mang về một vài thứ đặc biệt cho ông đấy…"– Hạ Dạ nhỏ nhẹ giải thích vì sợ ông giận.
Từ đầu kia bên kia truyền đến giọng nói không hài lòng và ghen tị của ông Thẩm Nguyệt. "Chẳng lẽ ông ngoại và mẹ cháu cũng không quan trọng bằng cô nàng Tố Nam đấy sao?"
Hạ Dạ không thể nhịn được mà bật cười thành tiếng. Một lúc sau, cô chậm rãi, "Cháu có cả hai cuộc hẹn vào chiều nay đấy ông. Làm thế nào đây hả ông?"
"Làm tốt vào đấy, cháu yêu ạ!"
Kết thúc cuộc điện thoại, Hạ Dạ nhận ra vẫn còn khá sớm so với giờ hẹn. Thế là cô quyết định sẽ đi chọn cho ông ngoại và mẹ vài thứ đặc biệt. Đã lâu lắm rồi, một khoảng thời gian khá dài, cô chỉ liên lạc với họ qua điện thoại.