Hứa Sương Nhung rấtđiên, trước giờ vẫn luôn như vậy.
Sở dĩ có thể luôn giữ vẻ bình tĩnh trầm ổn tɾong nguyên tác, chẳng qua là vì tɾong nguyên tác cô ta thuận buồm xuôi gió, lợi ích không bị xâm phạm.
Một khi lợi ích bị đe dọa, bộ mặt bất chấp thủ đoạn kia của cô ta sẽ lộ ra không chút dè giữ.
Gây ra tai nạn xe cộ, khiến người vô tội bị thương, đối với cô ta cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Tạ Di cứ thế nhìn cô ta hồi lâu, chợt lộ vẻ thương hại.
"Hứa Sương Nhung, thật ra cô cũng đáng thương lắm."
Hứa Sương Nhung gần như ngay lập tức bật cười khẩy, như thể nghe được chuyện gì cực kỳ nực cười.
"Lại định bắt đầu giảng đạo lý đấy à?"
"Không, đây là lời thật lòng của tôi."
Tạ Di đi vòng qua cô ta, đến ngồi xuống chiếc ghế dài dưới cột đèn đường, nhìn cái bóng kéo dài dưới ánh đèn "Chúng ta đều là những nhân vật được tạo ra bởi cái gọi là "tác giả", có những thiết lập được ban cho từ lúc sinh ra, và cốt truyện bắt buộc phải h0àn thành."
"Giống như những con rối bị dây câu điều khiển, ngay cả cuộc đời mình cũng không thể tự mình nắm giữ."
"Đây vốn dĩ đã là một chuyện rấtbi ai, cho nên có người liều mạng muốn thoát khỏi cái gọi là thiết lập và số phận đã định sẵn. Ít nhất cho đến hiện tại, phần lớn mọi người đều đã thoát khỏi rồi."
"Nhưng chỉ có cô, Hứa Sương Nhung, cô vẫn còn bị mắc kẹt tɾong cái thiết lập đó."
"Cho nên tôi thấy cô rấtđáng thương."
Mi mắt Hứa Sương Nhung giật một cái, cơ mặt hiếm khi co giật.
"Tuân the0 thiết lập thì có gì không tốt? Nếu đã là quân cờ được tạo ra, vậy thì ngoan ngoãn nghe lời Đấng Sáng Thế đi chứ Cô dựa vào đâu mà không biết trời cao đất dày lại cố gắng thay đổi? Chẳng qua chỉ là một món đồ vật được tạo ra mà thôi..."
Tạ Di cắt ngang lời cô ta "Ngay cả khi thiết lập này biến cô thành một kẻ ác ôn cùng cực?"
"Vậy thì sao chứ?" Hứa Sương Nhung cười lạnh "Ít nhất tôi có thể có được mọi thứ tôi muốn, không phải sao?"
"..."
Nghe thấy câu này, Tạ Di liền biết mình nói gì cũng vô dụng͟͟ rồi.
Trước đó cô không hề có ý định thuyết phụcHứa Sương Nhung, chẳng qua là lúc nhận ra bản thân cũng là sản phẩm dưới ngòi bút của tác giả, mới muộn màng phát hiện ra cô và Hứa Sương Nhung thật ra là cùng một loại người.
Những người bị thao túng.
Nhưng dù là con rối cũng có suy nghĩ khác nhau, có kẻ muốn giãy thoát khỏi dây câu, cũng có kẻ cam tâm tình nguyện chìm đắm.
Có lẽ tác giả đã vẽ ra một kết cục tốt đẹp cho Hứa Sương Nhung, nhưng cô ta có từng nghĩ đến cuộc sống sau khi kết thúc không?
Cuốn sách này kết thúc sau khi ghi hình Yêu Sát xong, tác giả công thành danh toại rút lui, nhưng cuộc đời tiếp the0 vẫn cần Hứa Sương Nhung tự mình trải qua.
Vậy thì, những việc ác đã làm tɾong khoảng thời gian này vì thiết lập, cô ta thật sự có thể đảm bảo cả đời không bị vạch trần sao?
Bất kể có nghĩ đến điều này hay không, Hứa Sương Nhung cũng đã đưa ra lựa chọn của mình rồi.
Nếu đã như vậy, cô cũng không cần phải nói thêm gì nữa.