Yêu cầu tổ chương trình trả lời thành thật các câu hỏi sau 1. Tại sao lại để khách mời không có kinh nghiệm lái xe lam đïện lái xe lam đïện, là xem nhẹ sự an nguy của khách mời sao? 2. Tai nạn xe cộ rốt cuộc là do đâu, có phải phanh xảy ra vấn đề không? Tại sao lại đưa xe có vấn đề cho khách mời lái? 3. Trong chương trình thường xuyên xuấthiện các phần không hợp lý, có thật là vì hiệu ứng chương trình mà không màng đến sự sống chết của khách mời không?
Xảy ra sự cố phát sóng nghiêm trọng như vậy, cư dân mạng đương nhiên sẽ không bỏ qua cho tổ chương trình.
Trong ba tiếng đồng hồ này gần như toàn mạng đều gây áp lực cho tổ chương trình, yêu cầu tổ chương trình đưa ra lời giải thích, tổ chương trình cũng bận tối mắt tối mũi.
"Đạo diễn Ngưu, chúng tôi kiểm tra rồi, đúng là dây phanh có vấn đề. Hình như là do xe quá cũ nên dây phanh bị lão hóa, cả dây phanh đều bị mài mòn rấtmỏng rồi, đoán là đã đứt hẳn tɾong lúc lái xe lúc đó..." Nhân viên liên tục lau mồ hôi lạnh.
Đạo diễn Ngưu giận không kìm được "Sao có thể chứ? Lúc mượn xe chẳng phải đã kiểm tra hết rồi sao? Nếu có vấn đề này thì đáng lẽ phải phát hiện ra từ sớm rồi chứ Hơn nữa ba chiếc xe này mới chỉ nửa năm tuổi thôi, sao có thể lão hóa đến mức độ này được "
"Nhưng mà..."
"Đã kiểm tra camera giám sát bên đó chưa?"
Đạo diễn Ngưu cắt ngang lời anh ta "Tôi tuyệt đối không tin là vấn đề của bản thân chiếc xe. Tôi làm chương trình bao nhiêu năm nay, chơi thì chơi đùa thì đùa, an nguy của khách mời luôn đặt lên hàng đầụ Bất kể thiết lập phần chơi khó khăn đến đâu cũng sẽ để nhân viên tổ chương trình thử trước, sau khi đảm bảo an toàn mới cho khách mời chơi. Tình huống này chưa từng xảy ra Đây chắc chắn không phải tai nạn ngoài ý muốn, điều tra rõ ràng cho tôi Bất kể là ai giở trò sau lưng, tôi nhất định phải lôi kẻ đó ra "
Giọng nói tức giận không hề che giấu của đạo diễn Ngưu truyền ra từ tɾong xe.
"..."
Hứa Sương Nhung đứng ở cửa xe nghe rõ mồn một, nhưng cô ta không làm gì cả, quay người định rời đi thì lại đụng phải một người.
"Sợ à?"
Tạ Di không biết đã đến sau lưng cô ta từ lúc nào, lúc này cứ thế nhìn cô ta, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
"Tôi đến là muốn sửa lại một câu của cô."
"Người hại họ không phải tôi, mà là cô, kẻ chủ mưu này."
"Đừng hòng đổ tội của mình lên đầu người khác, tôi không ăn cái bộ thao túng tâm lý đó của cô đâụ"
Hứa Sương Nhung bình tĩnh nghe cô nói xong, đáy mắt không hề có chút gợn sóng nào, dù chỉ là một tia áy náy cũng không có.
Cô ta hơi nghiêng đầu, cau mày khó hiểu hỏi
"Cô Tạ, cô đang nói gì vậy? Tôi hình như không hiểu lắm."
Câu trả lời tɾong dự đoán.
Hứa Sương Nhung rấtthông minh, chuyện đã làm đương nhiên sẽ không để lại dấu vết, cũng sẽ không dương dương tự đắc khoe khoang gì sau đó, dù sao thì họa từ miệng mà ra.
Cô ta chỉ nhếch mép tạo thành một đường cong kỳ quái, dường như rấthài lòng với biểu cảm hiện tại của Tạ Di.
"Cô cuối cùng cũng lộ ra biểu cảm thế này rồi nhỉ, Tạ Di."
"Còn nhớ lời tôi nói không?"
"Tôi sẽ để những quân cờ, quay về vị trí vốn có của chúng."