Cái cớ vô cùng vụng về, nhưng Tạ Di không hề để ý, thậm chí còn nhiệt tình vẫy tay "Chưa đâu, mau đến đây, bên cạnh tôi còn có ghế phụ vàng nè, đảm bảo cho cô trải nghiệm niềm vui hóng gió ngay lập tức."
Thấy chuyện không còn đường cứu vãn, Liễu Ốc Tinh chỉ đành cười khan hai tiếng, đi về phía xe của Tạ Di "Thật ra không hóng gió cũng được, tôi thấy lái chậm chậm ngắm phong cảnh đồng ruộng này cũng không tệ…"
Khâu Thừa Diệp đang ngồi trên xe Hứa Sương Nhung nắm chặt nắm đấm, nhắm mắt lại, vẻ mặt đau khổ giãy dụa hồi lâụ
Mãi cho đến khoảnh khắc Liễu Ốc Tinh sắp bước lên xe Tạ Di, anh ta đột ngột đứng dậy, hét lớn một tiếng như thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
"Để tôi "
Màng nhĩ của Hứa Sương Nhung và Úc Kim Triệt ngồi cùng xe bị chấn̵ vỡ rồi.
"Là hai người không nói gì hay thính giác của tôi có vấn đề rồi?"
"Tôi hình như cũng không nghe thấy tiếng nữa rồi."
…
Khâu Thừa Diệp sải bước tiến lên, bá đạo đẩy Liễu Ốc Tinh về phía xe của Hứa Sương Nhung, sau đó kiên quyết ngồi lên xe của Tạ Di.
Mặc dù mồ hôi lạnh trên trán đã rơi như mưa, anh ta vẫn không hề lùi bước.
"Loại chuyện nguy hiểm này nên để đàn ông làm. Liễu Ốc Tinh, cô qua xe sau ngồi đi, không cần để ý đến tôi "
"…"
Tạ Di nhìn anh ta chằm chằm hồi lâu, mới dùng giọng điệu u oán nói "Anh có bị gì không vậy?"
Xe của cô thành xe tang rồi đúng không?
Chiếc xe lam đïện phóng như điên trên con đường quê nhỏ, tóe lửa xẹt đïện suốt đường đi, cuối cùng dừng lại trên bãi đất trống ở lối vào thị trấn bằng một cú phanh xoay đuôi 360 độ hoa mỹ.
"Ọe… "
Xe vừa dừng, Khâu Thừa Diệp đã loạng choạng lao xuống, vịn vào cột đïện bên cạnh nôn đến trợn trắng mắt.
Nói không đùa chứ, chuyến đi này anh ta đã hy sinh quá nhiều vì Liễu Ốc Tinh.
Nếu còn không cảm động nữa thì đúng là hơi không biết điều rồi.
"Thế nào, đua xe phê không? Bình thường anh chẳng phải thích nhất là lái xe mui trần hóng gió sao? Lần này coi như cho cậu ấm nhà anh hóng phê luôn rồi."
Tạ Di cười hì hì nói "Yên tâm, lát nữa về lại đưa anh đua cho đã."
Khâu Thừa Diệp nghe thấy lời này thì giật nảy mình, lập tức nôn còn dữ dội hơn.
"Ọe…"
Anh Mimi Có cô là phúc của tôi.
Hahahahaha cái phúc này cho anh đó anh có cần không.
Sau khi cả ba chiếc xe đều dừng ở lối vào thị trấn, tổ chương trình dẫn họ đến một khu chợ náo nhiệt tɾong thị trấn.
Hôm nay dường như là ngày họp chợ, người qua kẻ lại đều đang mua sắm đồ đạc.
Đồ vật trên các sạp hàng nhỏ đủ loại kỳ lạ, tɾong đó cũng có một gian hàng còn trống.
"Đây chính là gian hàng bán xoài hôm nay của mọi người." Đạo diễn Ngưu nói.
Các khách mời mệt chết mệt sống khuân 800 cân xoài đến đây xong, nhìn gian hàng nhỏ bé này mà rơi vào im lặng.
"Chúng ta phải bán hết 800 cân xoài ở đây sao? Chỉ tɾong hôm nay?" Liễu Ốc Tinh hơi không tin nổi hỏi.
800 cân xoài không hề ít đâu, vốn tưởng sẽ là một gian hàng lớn hơn chút, hoặc là mỗi người bán riêng lẻ.
Kết quả lại là 8 người chen chúc tɾong một gian hàng nhỏ xíu thế này, một ngày thật sự có thể bán hết 800 cân sao?