⬅ Trước Tiếp ➡
Trong sân bày 8 sọt xoài chất đầy ắp, đạo diễn Ngưu đứng giữa, dùng loa cầm tay cười tủm tỉm nói.
Khâu Thừa Diệp tối sầm mặt mũi "Bán xoài? Ông bảo chúng tôi đi bán xoài? Ông điên rồi à "
Từ sau khi lên chương trình nổi tiếng, vậy mà lại có một số nhà buôn không biết trời cao đất dày tìm anh ta hợp tác livestream bán hàng.
Anh ta lập tức mắng đối phương một trận tơi bời, tỏ vẻ coi thường chút lợi lộc cỏn con của đối phương, và cho rằng bản thân đã chịu sự sỉ nhục cực lớn.
Đường đường là cậu cả nhà họ Khâu, vậy mà lại bắt anh ta đi bán hàng? Đùa kiểu gì vậy
Kết quả bây giờ thì hay rồi.
Đạo diễn Ngưu, cái đồ ngu này, vậy mà lại bắt anh ta đi bán xoài Đúng là ấn mặt Khâu Thừa Diệp xuống đất mà chà xát.
Anh ta tuyệt đối không thỏa hiệp…
"Xem ra đúng là có một trăm cân thật, khá nặng̝ đấy." Giọng Liễu Ốc Tinh vọng tới từ bên kia.
Cô ấy đã đi đến trước một sọt xoài thử đe0 lên lưng.
Khâu Thừa Diệp "…"
Mấy giây im lặng này không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng đến lúc anh ta phản ứng lại thì đã đi tới và bắt đầu làm màu rồi.
"Được rồi, để tôi, thứ này cô xách không nổi đâụ Nhắc đến bán xoài, việc này tôi có kinh nghiệm…"
Anh lại có kinh nghiệm rồi.
Tôi đã nói anh ta là công xòe đuôi mà.
Không phải chứ, sắp biến anh Mimi thành não yêu đương rồi. Rốt cuộc là tại sao chứ, sự thay đổi này của anh Mimi là vì sao vậy?
Không thể nào thật sự là lần trước chị Liễu cứu anh ta ra khỏi ßếp, khiến anh ta thầm thương trộm nhớ rồi chứ?
Tôi thấy rấtcó khả năng.
"Thị trấn cách đây bốn năm cây số, đương nhiên sẽ không để mọi người cứ thế vác đi bộ qua đó đâụ Mời nhìn ra ngoài cổng sân của chúng ta, phương tiện giao thông đều đã chuẩn bị sẵn cho mọi người rồi đó "
Đạo diễn Ngưu lương tâm chưa mất hết, đưa tay chỉ về hướng cổng sân.
Ở đó đậu ngay ngắn ba chiếc xe lam đïện, đủ cho tất cả bọn họ ngồi lên và chất xoài lên nữa.
Vậy vấn đề đến rồi đây, ai biết lái loại xe này.
"Hây "
Trong lúc họ còn đang do dự, Tạ Di đã chuyển hai sọt xoài lên xe, sau đó ngồi vào ghế lái, nắm lấy tay lái sẵn sàng xuấtphát.
"Cái này dễ lái mà, giống hệt xe máy đïện thôi, lái được xe máy đïện là lái được cái này."
Khâu Thừa Diệp lại lần nữa nói lời kinh người "Xe máy đïện chẳng phải toàn người nghèo lái sao?"
?
Anh lại chửi nữa đi.
Có ai cùng thành phố nhận xử hộ không, tôi thật sự nhịn không nổi nữa rồi.
Vì số người biết lái loại xe này có hạn, cuối cùng ba người lái xe là Tạ Di, Thẩm Dương Khanh, và Hứa Sương Nhung.
Nhưng vấn đề lại đến rồi.
Đến phần lên xe, xe của Thẩm Dương Khanh và Hứa Sương Nhung tɾong nháy mắt đã ngồi kín chỗ, còn xe của Tạ Di thì ngoài cô ra chẳng có một ai.
"?"
Tạ Di quay đầu liếc nhìn Liễu Ốc Tinh rõ ràng đã hết chỗ nhưng vẫn cố sống cố chết chen lên xe của Thẩm Dương Khanh.
Vô cùng chân thành nói "Liễu Ốc Tinh, chỗ tôi vẫn còn nè."
Động tác của Liễu Ốc Tinh cứng đờ, như thể bị đứng hình, khó khăn quay đầu đối diện với ánh mắt Tạ Di, cười gượng gạo.
"Vậy… vậy sao, tôi tưởng bên cô ngồi đầy rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡