⬅ Trước Tiếp ➡
Vậy cô ta đã đi đâu nhỉ?
Bên kia Lại Băng Tuyền không tìm thấy Hứa Sương Nhung, đã chạy đi chất vấn nhân viên rồi.
Nhưng nhân viên lại thích xem khách mời mâu thuẫn mà, sao lại nói ra chứ? Thế là tất cả đều thống nhất khẩu cung nói không nhìn thấy.
Lại Băng Tuyền tức đến mức tháo sọt xuống định bỏ việc không làm nữa.
Tạ Di vội vàng dùng gáo múc một gáo nước đi tới, không bỏ lỡ cơ hội tốt để nịnh nọt Thần Tài này.
"Đừng hoảng, cô uống miếng nước nghỉ ngơi trước đi, tôi đi tìm giúp cô."
"Hừ, Tạ Di, vẫn là cô có mắt nhìn."
"Ây, nên làm mà nên làm mà, đừng chuyển tiền cho tôi nha, tuyệt đối đừng chuyển tiền cho tôi nha, đều là chút chuyện nhỏ thôi…"
"Không được Tôi phải chuyển cho cô "
"Đã bảo không cần rồi mà, ài, cô đây là… ài, cũng được thôi "
Cái trò lạt mềm buộc chặt này coi như bị cái cô này chơi tới mức thấu hiểu rồi.
Rốt cuộc ở đâu có vị Thần Tài vừa dễ dỗ lại vừa dễ dụ thế này chứ, tôi xin nhận.
Không đùa đâu, cái này thật sự phải nhận.
Nhận nhận nhận.
Tạ Di là người hiểu cách đối nhân xử thế, sau khi dỗ dành Lại Băng Tuyền xong cũng không quên Thẩm Dương Khanh đang cần mẫn trông lửa giúp cô tɾong ßếp.
Lại chạy đi múc cho Thẩm Dương Khanh và Liễu Ốc Tinh mỗi người một gáo nước, lúc này mới vội vàng chạy đi tìm Hứa Sương Nhung.
Khâu Thừa Diệp cũng ở tɾong ßếp nhưng lại không có nước uống "?"
Anh Mimi Tôi không phải người?
Phải nói cái ngôi nhà nhỏ ở quê này, tuy cũ nát nhưng nó lớn mà.
Sân trước sân sau đều có, phòng ốc tuy phần lớn bỏ không nhưng đúng là nhiều thật.
Tạ Di tìm liên tiếp mấy phòng, cuối cùng mới nhìn thấy bóng lưng nghi là Hứa Sương Nhung đang ngồi xổm tɾong bóng tối ở một căn phòng chứa đồ lặt vặt âm u, vừa đẩy cửa ra đã bị bụi phủ đầy mặt.
Dường như không nhận ra có người đến từ phía sau, Hứa Sương Nhung không hề có phản ứng gì, vẫn ngồi xổm ở đó, giống như đang tập trung làm một việc gì đó.
Tạ Di không khỏi hơi cau mày.
Hứa Sương Nhung bình thường nhạy bén nhất, hôm nay đang làm gì thế này, lại có thể tập trung đến mức độ này?
Trực giác mách bảo Tạ Di dường như đã xảy ra chuyện gì đó.
Cô từ bỏ ý định gọi thẳng tên Hứa Sương Nhung, bước tới, muốn xem Hứa Sương Nhung rốt cuộc đang làm gì.
Nhưng lúc sắp đi đến sau lưng Hứa Sương Nhung thì lại làm kinh động cô ta.
Hứa Sương Nhung như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, giấu thứ tɾong tay ra sau lưng, sau đó mỉm cười với Tạ Di.
"Cô Tạ, sao cô đi lại không có tiếng động gì thế, làm tôi giật cả mình."
Tạ Di kín đáo liếc nhìn bàn tay cô ta đang giấu sau lưng "Cô Lại nói tìm cô khắp nơi không thấy, nhờ tôi tìm giúp. Cô đang xem gì thế, say mê vậy?"
"Chỉ là phát hiện ra vài thứ thú vị thôi." Hứa Sương Nhung mỉm cười, vừa nói vừa chậm rãi đi vòng qua người Tạ Di, nhanh chóng đi ra ngoài cửa.
Mà tɾong suốt quá trình này, cô ta luôn giấu đồ vật trên tay ở góc mà Tạ Di không nhìn thấy được.
"Nếu cô Lại tìm tôi, vậy tôi qua đó trước đây."
"…"
Tạ Di hơi cau mày không nói gì, chỉ nhìn về vị trí cô ta vừa ngồi xổm sau khi Hứa Sương Nhung rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡