Cầm giẻ lau chùi trên mặt ßếp lò gần 10 lần cũng không đổi chỗ, làm việc lơ đễnh, ánh mắt cứ liếc về phía Liễu Ốc Tinh.
Thấy một mảng mạng nhện bị chổi lông gà quét xuống, một con nhện nhỏ sắp rơi xuống mặt Liễu Ốc Tinh, anh ta lập tức ném cái giẻ tɾong tay lao về phía Liễu Ốc Tinh.
Tạ Di vừa hay đang cúi đầu thêm củi, vừa ngẩng lên đã bị một cái giẻ lau phang thẳng vào mặt.
"?"
Còn bên kia, Khâu Thừa Diệp một chiêu anh hùng cứu mỹ nhân, lật tay kéo cánh tay Liễu Ốc Tinh qua, xoay một vòng hoa mỹ, che chở Liễu Ốc Tinh trước người, mặc cho mạng nhện rơi xuống sau lưng mình.
"Không sao chứ?"
Liễu Ốc Tinh "?"
Liễu Ốc Tinh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn đỉnh đầu anh ta, một lúc lâu sau mới nói "Con nhện rơi trên đầu anh rồi."
Không chỉ rơi trên đầu mà còn bò lên mặt anh ta rồi.
Khâu Thừa Diệp đã cảm nhận được cảm giác của con nhện nên thân thể hơi cứng lại, hôm nay lại không hề mất bình tĩnh, mà chỉ căng mặt buông tay Liễu Ốc Tinh ra, quay người đi ra khỏi ßếp.
Mãi cho đến góc khuất mà Liễu Ốc Tinh không nhìn thấy, anh ta mới vừa la hét không thành tiếng vừa nhảy điệu breakdance.
Liễu Ốc Tinh nhìn bóng lưng anh ta rời đi "…"
Hoàn toàn không biết hôm nay anh ta lại lên cơn gì nữa.
Tạ Di sớm đã gỡ cái giẻ lau xuống và xem hết toàn bộ quá trình, sắc bén nhe0 mắt lại.
Quả nhiên à, quả nhiên.
"Còn cần củi nữa không?" Thẩm Dương Khanh lại ôm một đống củi đi vào, vừa đặt củi xuống cạnh chân Tạ Di đã thấy khuôn mặt hơi ửng đỏ vì khói nhóm lửa của cô.
Không khỏi bật cười "Đi uống cốc nước đi, chỗ này anh trông cho."
Tạ Di toe toét cười "Đang có ý này."
Nhiệt độ tɾong ßếp tăng lên vì nhóm lửa, sau khi đi ra ngoài liền cảm thấy mát mẻ hơn hẳn.
Ra ngoài định uống miếng nước mới phát hiện trời sập, nước ở đây vậy mà cũng phải tự múc.
May mà tɾong sân có một cái giếng, Tạ Di hì hục hì hục thả thùng xuống rồi múc đầy nước kéo lên, chẳng mấy chốc đã đổ đầy cái vại nước lớn bên cạnh.
Sau khi đổ đầy nước, cô tuỳ ý dùng gáo múc một gáo tu ừng ực vào miệng, cuối cùng cũng giải được cơn khát.
Đạo diễn Ngưu và toàn thể nhân viên đứng bên cạnh xem mà tê dại.
Đạo diễn Ngưu "Đây là người bản địa đúng không…"
PD Mã "Đây chắc chắn là người bản địa…"
Nhiếp ảnh gia Tiểu Trương "…Không có mười năm kinh nghiệm sống thì không thể làm thuần thục thế này được đâụ"
Uống nước xong đang chuẩn bị quay lại ßếp thay Thẩm Dương Khanh thì thấy Lại Băng Tuyền tức giận đùng đùng đe0 sọt chạy từ sân sau về.
"Hứa Sương Nhung đâu? Ai thấy Hứa Sương Nhung không "
"Sao thế?" Máu hóng chuyện của Tạ Di bùng cháy dữ dội, cũng không vội quay về nữa, sáp lại gần Lại Băng Tuyền "Hai người định hẹn đánh nhau à?"
"Vậy thì không phải."
Lại Băng Tuyền bực bội nói "Cô ta bảo cái sọt bị hỏng, phải quay về lấy cái khác, kết quả nửa ngày rồi vẫn chưa quay lại, rau này toàn để một mình tôi hái Hay lắm Hứa Sương Nhung này, trốn việc lười biếng hả?"
Tạ Di hơi suy nghĩ một chút.
Rất rõ ràng Hứa Sương Nhung không phải đang lười biếng, dù sao cũng đang ghi hình chương trình, Hứa Sương Nhung không việc gì phải vì chút chuyện nhỏ này mà hủy hoại hình tượng của mình.