⬅ Trước Tiếp ➡
Bữa tối xa hoa kết thúc, Tạ Di lập tức kéo Thẩm Dương Khanh đi làm các nhiệm vụ khác. Sau khi h0àn thành gần hết một loạt nhiệm vụ nhỏ, thời gian đã là mười một giờ đêm.
Thứ hạng hiện tại vẫn là đội Hứa Sương Nhung Úc Kim Triệt đứng đầụ
Tuy không rõ nhiệm vụ ẩn đó được bao nhiêu điểm, nhưng chắc chắn đó là một khoảng cách không dễ gì vượt qua.
Nhìn màn đêm đen kịt trước mắt, Tạ Di vẻ mặt nặng̝ nề.
"Cuối cùng cũng phải đến rồi sao, nhiệm vụ 3000 điểm."
"Trước đó hai người không định xem xét tối nay ở đâu à?"
Đạo diễn Ngưu xuấthiện "Tổ chương trình rấtcó lương tâm nha, đã cung cấp cho hai người nhiều lựa chọn chỗ ở, bao gồm nhưng không giới hạn hai phòng suite khách sạn năm sao sang trọng, hai phòng suite khu nghỉ dưỡng sang trọng, biệt thự sang trọng… Chi phí đều do tổ chương trình chi trả, g͙ià trẻ không gạt, tuyệt đối không có mánh khóe gì."
Tạ Di và Thẩm Dương Khanh nhìn nhau một cái, ánh mắt xác nhận suy nghĩ của đối phương xong, cô không chút do dự nói.
"Đưa cho chúng tôi hai cái túi ngủ là được rồi "
Trông thì có vẻ g͙ià trẻ không gạt, nhưng thực chất toàn là bẫy.
Ở hai phòng nghĩa là buổi tối sẽ phải tách ra, vậy thì dây buộc trên cổ tay cũng phải tháo ra. Khoảng thời gian đó sẽ mất bao nhiêu điểm chứ?
Hôm nay để tránh mất quá nhiều điểm từ dây buộc, cô đến nước cũng không dám uống nhiều, chỉ sợ mấy phút đi vệ sinh thêm một lần sẽ mất đi mấy trăm điểm.
Vì vậy, phòng sang trọng là tuyệt đối không thể chọn. Muốn ngủ thì cũng là mỗi người một túi ngủ, ngủ ngay trên đất. Lúc ngủ cũng không thể tháo dây buộc.
Đương nhiên, tối nay có ngủ hay không còn chưa chắc.
"Khanh Khanh, chuẩn bị xong chưa?" Tạ Di trịnh trọng nói.
"Di Di, chuẩn bị xong rồi." Thẩm Dương Khanh cũng trịnh trọng đáp.
Ven biển về đêm, gió biển thổi từng cơn.
Hai bóng người mặc áo khoác quân đội đang chạy dọc bờ biển, tiếng hô khẩu hiệu vang trời.
"Một hai một Một hai một Tăng tốc Bước dài Bước dài hơn nữa Thêm một cú nhảy nữa "
Vì cổ tay bị buộc dây kéo nên khi chạy, hai người bắt buộc phải vai kề vai, bước đềụ
Mà dưới tiếng hô khẩu hiệu của Tạ Di, hai người họ như thể sao chép y hệt nhau, bất kể là tốc độ hay động tác chạy đều giống hệt. Người không biết còn tưởng họ lạc vào một trò chơi vượt ải đôi nào đó.
Chạy một mạch dọc bờ biển hai cây số, họ mới dần dừng lại.
"Trời đất ơi… ông trời ơi…"
Đạo diễn Ngưu đủng đỉnh tới muộn phía sau chạy đến sắp tắt thở, chống gối loạng choạng đi tới trước mặt hai người, chỉ thiếu nước quỳ rạp xuống đất.
"Tôi đúng là… nghĩ quẩn mới đến the0 quay đội của hai người…"
Ông ta vừa thở hổn hển nói vừa quay đầu nhìn hai vị nhiếp ảnh gia bên cạnh.
Hai người khỏe ma͙nh ℭường tráng nhất tɾong đội do ông ta tỉ mỉ lựa chọn, nhưng dù là họ thì lúc này cũng mồ hôi đầm đìa.
Cũng phải thôi.
Công việc the0 quay của đội này đúng là độ khó cấp địa ngục mà.
PD Mã cũng đang thở hổn hển, nhìn ra được suy nghĩ của ông ta, liền vỗ vai an ủi "Không sao đâu đạo diễn Ngưu, đừng thấy áy náy. Nếu không được nữa thì tăng lương cho họ một chút, họ sẽ không thấy vất vả đâu…"
Đạo diễn Ngưu bắt đầu giả ngu "Tăng lương hả? Ai tăng lương cơ?"
PD Mã "…"

⬅ Trước Tiếp ➡