Lại Băng Tuyền và Khâu Thừa Diệp ở khu phố ăn vặt náo nhiệt vẫn không ngừng cãi vã, hai người vừa đi đường vừa lầm bầm chửi bới làm nhiệm vụ.
Giai đoạn đầu tuy tiến triển rấtchậm, nhưng về sau cãi nhau một hồi lại đột nhiên nổi máu hơn thua. Vì muốn chứng minh mình ma͙nh hơn mà cả hai bắt đầu thi đâύ với nhau, tốc độ tăng nhanh hơn gấp đôi, khá có xu hướng muốn vượt qua đội hạng nhì.
Còn đội Tạ Di Thẩm Dương Khanh thì cần cù chăm chỉ h0àn thành xong các nhiệm vụ mục tám trăm điểm và nhiệm vụ ngắm h0àng hôn, trời cũng đã tối dần.
"Bây giờ là giờ thứ 7 của ngày trải nghiệm cặp đôi, thời gian cũng đã đến bảy giờ tối."
"Tính đến thời điểm hiện tại, xếp hạng như sau hạng nhất đội Tạ Di Thẩm Dương Khanh, hạng nhì đội Hứa Sương Nhung Úc Kim Triệt, hạng ba đội Lại Băng Tuyền Khâu Thừa Diệp, hạng tư đội Liễu Ốc Tinh Tiêu Cảnh Tích."
"Rất tốt " Tạ Di hài lòng nắm tay, cụng tay với Thẩm Dương Khanh một cái "Chỉ cần tiếp tục duy trì, hạng nhất này chắc chắn là của chúng ta Cố lên Khanh Khanh "
"Cố lên Di Di ."
Đúng lúc Tạ Di đang lòng đầy thỏa mãn chuẩn bị cùng Thẩm Dương Khanh đi hưởng thụ bữa tối hải sản xa hoa do tổ chương trình sắp xếp thì đạo diễn Ngưu đột nhiên gọi họ lại.
"Ấy đợi đã, bảng xếp hạng vừa có thay đổi."
Ông ta nhìn chằm chằm bảng điều khiển điểm tích lũy của khách mời tɾong tay, nói "Vì lúc nãy đội Hứa Sương Nhung Úc Kim Triệt đã h0àn thành một nhiệm vụ ẩn điểm cao, nên hiện tại thứ hạng của họ đã vươn lên hạng nhất."
"Cái gì?" Tạ Di thốt lên kinh ngạc "Vậy mà còn có nhiệm vụ ẩn điểm cao nữa à?"
"Đúng vậy."
Đạo diễn Ngưu có chút hả hê "Điều kiện kích hoạt nhiệm vụ ẩn điểm cao là phải h0àn thành nhiệm vụ 3000 điểm kia trước đã nha."
"Vì đội của họ là đội duy nhất h0àn thành nhiệm vụ này nên họ đã mở khóa được nhiệm vụ ẩn."
Tạ Di mất đi hạng nhất, đau buồn khôn xiết "Nói cách khác, nhiệm vụ 3000 điểm này chúng ta không thể không làm."
"Ấy, nói gì thế chứ? Đương nhiên sẽ không bắt buộc hai người phải làm, không làm cũng không sao, cùng lắm là thua thôi mà." Đạo diễn Ngưu hê hê cười.
Đạo diễn Ngưu ông đúng là cà khịa mà. Lát nữa bà Tạ nổi điên là ông ngoan ngay thôi.
Đạo diễn và khách mời cả đời vừa yêu vừa ghét
Tạ Di tức đến nghiến răng ken két, dọa đạo diễn Ngưu không dám cười nữa, vội lùi lại mấy bước.
Vẫn là Thẩm Dương Khanh kịp thời móc ra đùi gà để dỗ dành, mới khiến đạo diễn Ngưu may mắn thoát nạn.
Đạo diễn Ngưu thoát chết tɾong gang tấc, vỗ ngực đầy sợ hãi "Không bao giờ dám tìm đường chết nữa. Hơi có cảm giác sợ hãi như suýt bị dã thú cắn chết."
"Anh Thẩm, may mà anh có tầm nhìn xa trông rộng, cứu tôi một mạng…"
Đối với việc này, Thẩm Dương Khanh chỉ từ từ dời ánh mắt khỏi Tạ Di đang hài lòng gặm đùi gà, nhìn về phía ông ta.
"Tôi chỉ đơn thuần là "mê Di" thôi."
Đạo diễn Ngưu "?"
Mê Di, đúng là một từ ngữ hiếm gặp
Vậy mà thốt ra từ miệng ông Thẩm lại chẳng hề có cảm giác lạc quẻ chút nào.
Ông Thẩm anh cũng tự biết mình ghê.