⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Di "Trời đất ơi Có nè Chúng ta chạy xa thêm chút nữa… Giờ có không?"
Thẩm Dương Khanh "Có, nhưng nhẹ hơn một chút. Tôi gõ rồi, có không?"
Tạ Di "Có… đúng là nhẹ hơn chút nha. Xem ra khoảng cách không được quá xa, chúng ta thử xa hơn nữa xem khoảng cách xa nhất là bao nhiêu…"
Thẩm Dương Khanh "Bây giờ có không?"
Tạ Di "Vẫn còn…"
Hai người càng chạy càng xa, càng chơi càng vui, như cặp tình nhân đang nô đùa bên bờ biển, cả màn hình ngập tràn bong bóng màu hồng.
Mà tɾong bầu không khí hài hòa và ngọt ngào này, luôn có vài người lạc lõng.
Ví dụ như Tiêu Cảnh Tích đang đứng tại chỗ rối bời tɾong gió.
Anh ta không nên ở tɾong xe, mà nên ở dưới gầm xe.
Khán giả "miệng lưỡi ngọt ngàó cũng ấm lòng an ủi anh ta.
Tiêu Cảnh Tích đừng có xị mặt ra nữa. Đống cẩu lương này anh ăn có thấy ngon không? Ăn không ngon để tôi ăn giùm cho.
Bao nhiêu fan couple muốn lại gần để high mà không được hả? Anh còn bày đặt xị mặt ra đó.
Ủa không đúng à? Tiêu Cảnh Tích chẳng phải nên ngậm đĩa bay chạy qua chạy lại giữa hai người họ sao?
Sức công kích của lầu trên tôi xin công nhận.
Lúc ông Thẩm làm "Bảo Vệ Tình Yêú, khí chất chính cung lập tức làm người khác lu mờ. Đến lúc Tiêu Cảnh Tích làm "Bảo Vệ Tình Yêú thì đúng là bảo vệ thật sự.
Cũng là để tiểu tử anh high được hàng tiên phẩm rồi.
Thấy thời gian hẹn hò hai tiếng đã kết thúc, Tạ Di và Thẩm Dương Khanh vẫn đang vui vẻ bàn bạc lát nữa đi đâu uống trà chiều, Tiêu Cảnh Tích cuối cùng không ngồi yên được nữa.
Sau vô số lần cố gắng xen vào nói chuyện đều bị lờ đi, lần này anh ta cứng rắn hơn.
"Thời gian hẹn hò đã kết thúc rồi, Tạ Di, em không chuẩn bị về à?"
Lúc vừa kết thúc hẹn hò với anh ta, cô rõ ràng chỉ muốn lao thẳng lên xe của tổ chương trình.
Nghe anh ta nói vậy, Tạ Di mới bừng tỉnh.
"À đúng rồi, hết hai tiếng rồi nhỉ."
Thấy không còn bị lờ đi nữa, sắc mặt Tiêu Cảnh Tích mới dịu đi đôi chút "Đúng vậy, về thôi chứ?"
Lại nghe Tạ Di nói "Anh có thể về rồi."
Tiêu Cảnh Tích "?"
"Thời gian hẹn hò hết rồi, "Bảo Vệ Tình Yêú có thể rút lui rồi nhỉ? Lão Thẩm tôi chọn xong rồi, đến ăn bánh ngọt ở tiệm đầu đường kia đi. Hai chúng ta đi, cuối cùng không cần trả thêm tiền cho một người nữa rồi."
Tiêu Cảnh Tích "?"
Lần này anh ta thật sự không giữ nổi bình tĩnh nữa.
Để Tạ Di thấy được sự thay đổi của mình, suốt dọc đường dù họ đối xử với anh ta thế nào, anh ta đều cố gắng giữ nụ cười và vẻ mặt lịch sự.
Nhưng Tạ Di lại càng được nước lấn tới, không coi anh ta ra gì.
Mềm không được, vậy thì chơi cứng thôi.
"Muốn đi ăn bánh ngọt à? Xin lỗi, em có lẽ chỉ có thể đi cùng anh thôi…" Tiêu Cảnh Tích ra vẻ định lấy ra một chiếc Chìa khóa Tình Yêụ
Nhưng lời nói đột nhiên bị một chiếc xe dừng lại bên cạnh họ cắt ngang.
Đây là xe của tổ chương trình, họ liếc mắt là nhận ra.
Cửa xe mở ra, người bước xuống từ trên xe lại là Úc Kim Triệt.
Hôm nay cậu ta ăn diện đặc biệt. Thiếu niên đã tháo chiếc kính gọng vàng thường ngày hay đe0, dáng vẻ so với sự khiêm tốn dịu dàng thường ngày lại có thêm vài phần tinh tế và thanh lịch.

⬅ Trước Tiếp ➡