⬅ Trước Tiếp ➡
Và cuối cùng Tạ Di cũng nhận được phần thưởng đặc biệt đó – một cặp vòng tay.
Sau khi nhận được mới biết, cái gọi là giải đặc biệt hóa ra chính là giải khuyến khích, chỉ cần lên sân khấu hát là nhận được.
Nhưng dù vậy, lúc cô nhận được cặp vòng đó, ánh mắt Thẩm Dương Khanh vẫn tràn ngập ý cười.
Như thể cô vừa làm được một việc vĩ đại nhất thế giới.
"Cảm ơn cô đã giúp tôi lấy được thứ tôi muốn."
Anh đứng giữa đám đông, ánh nắng buổi chiều lười biếng rải trên người anh, phủ lên ngọn tóc anh một lớp ánh vàng nhàn nhạt.
Nụ cười của anh như gió xuân, đôi mắt cong cong in sâu vào đáy mắt cô.
"Tôi rấtvui."
Tạ Di hơi khựng lại, ngay sau đó cảm giác thành tựu to lớn dâng lên tɾong lòng, cô bất giác nở nụ cười rạng rỡ.
"Vậy tôi cũng vui."
Aaaaaaaaaaaaaaa ngọt quá
Chiến Thần Tình Yêu Thuần Khiết
Rõ ràng là phần thưởng ai lên cũng nhận được, nhưng lời đề nghị của ông Thẩm và nụ cười sau khi nhận quà đều rấtchân thành, thật sự mang lại giá trị tinh thần tối đa, khiến người tặng quà cảm thấy vô cùng mãn nguyện
Miệng thì nói muốn vòng tay, thật ra chỉ là một cách khác để dỗ bà Tạ vui thôi.
Người đàn ông này giỏi thật sự.
Sau khi rời khỏi quảng trường, họ tản bộ dọc bờ sông. Người ở đây ít hơn hẳn, gió thu thổi từ bờ hồ tới, vừa mát mẻ lại vừa dễ chịụ
Tạ Di cẩn thận đe0 chiếc vòng tay lên cho Thẩm Dương Khanh.
Chiếc vòng tay màu vàng nhạt đe0 trên cổ tay trắng nõn của người đàn ông, món đồ vốn không đắt tiền trông như trở nên quý giá hẳn lên.
"Thích không?" Tạ Di rấthài lòng, cô ngẩng đầu lên định hỏi phản ứng của Thẩm Dương Khanh.
Về mặt giá trị điểm tối đa.
"Thích. Vì đây không chỉ là do cô Tạ tặng, mà còn là do cô Tạ thắng về cho tôi."
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay, khóe môi luôn mỉm cười "Tôi sẽ luôn trân trọng nó."
Tạ Di nhìn sợi dây đen trên cổ anh, bất giác cười.
"Cái này tôi tin."
Rõ ràng là một siêu đại gia, lại suốt ngày đe0 một miếng đá hổ phách buộc bằng sợi dây đen.
Điều này khiến cô h0àn toàn tin rằng Thẩm Dương Khanh sau này cũng sẽ đe0 chiếc vòng tay bình thường mà trung tâm thương mại tặng hàng loạt làm giải khuyến khích này trên tay thật lâụ
"Không phải nói nó có chức năng cảm ứng sao? Thử xem."
Nhớ lại chiêu trò quảng cáo đó, tuy biết độ tin cậy không cao nhưng Tạ Di vẫn thấy hứng thú, cô vươn tay ra gõ nhẹ lên chiếc vòng của mình.
"Có cảm giác gì không?"
Thẩm Dương Khanh giơ cổ tay lên nhìn dưới nắng "Không có."
"Tôi thử lại nhé, thế này thì sao?" Tạ Di gõ một vòng quanh chiếc vòng.
Cho đến khi gõ vào một điểm nào đó, chiếc vòng của Thẩm Dương Khanh mới rung nhẹ hai tiếng.
"Hê Có thật này " Tạ Di vui hẳn lên "Cũng không h0àn toàn là quảng cáo láo nhỉ. Vậy chúng ta thử lại khoảng cách xem."
Đáy mắt Thẩm Dương Khanh ngập tràn ý cười "Được."
Thế là hai người vốn đang tản bộ bình thường đột nhiên trở nên trẻ con. Trước tiên mỗi người chạy về một hướng, sau khi tạo ra một khoảng cách thì nói chuyện với nhau từ xa.
Tạ Di "Tôi gõ rồi Có không?"
Thẩm Dương Khanh "Có…"
Tạ Di "Vậy anh gõ đi Tôi cảm nhận xem "
Thẩm Dương Khanh "Gõ rồi, có không?"

⬅ Trước Tiếp ➡