Dường như không ngờ anh sẽ trả lời như vậy, Tiêu Cảnh Tích nhất thời không nghĩ ra nên đáp lại thế nào “?”
Lại nghe câu tiếp the0 của Thẩm Dương Khanh càng thẳng thắn hơn.
“Không chỉ tức giận, mà còn ghen.”
Vãi chưởng?
Thích kiểu khách mời nam ghen mà còn dám nói ra này
Ngày thứ hai đã là Tu La Tràng, đây là sức ma͙nh của mùa cuối cùng sao?
Vừa nãy còn chưa tỉnh ngủ, bây giờ tôi phải ngồi thẳng dậy xem rồi.
Tiêu Cảnh Tích cũng sững sờ hai giây, sau khi nhận ra Thẩm Dương Khanh đang nói gì, đáy mắt lập tức lóe lên vẻ đắc ý.
Giả vờ nghi hoặc và dùng giọng điệu thảo mai nói “Tôi chỉ muốn Tạ Di ở phòng tốt hơn thôi mà, tại sao anh lại tức giận? Tôi không nghĩ anh Thẩm là người đàn ông nhỏ nhen như vậy đâu, Tạ Di, cô thấy sao?”
Sau một màn thể hiện thảo mai, Tiêu Cảnh Tích tỏ vẻ vô tội nhìn Tạ Di.
“Tạ Di, cô thấy sao?”
Trước đây Thẩm Dương Khanh thường xuyên dùng lời lẽ kiểu này, khiến anh ta vấp ngã không ít lần trước mặt Tạ Di.
Lần này anh ta dùng chiêu tương tự đáp trả, muốn xem thử Thẩm Dương Khanh sẽ có phản ứng tức tối mất bình tĩnh thế nào.
Lại thấy Tạ Di chỉ dùng ánh mắt nhìn kẻ giả tạo nhìn anh ta, không chút nể tình nói một câụ
“Lời lẽ yêu ma mê hoặc chúng sinh, ban cho cái chết ”
Tiêu Cảnh Tích không cười nổi nữa “?”
Càng tức hơn là, lời lẽ trà xanh của Thẩm Dương Khanh nối gót the0 saụ
“Chẳng lẽ tôi không thể ghen sao?”
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của người đàn ông như ánh lên nét buồn bã, vô cớ khiến người ta nảy sinh lòng thương cảm.
“Tôi chỉ là…”
“Quá quan tâm đến cô Tạ thôi.”
Như bị sét đánh
Tiêu Cảnh Tích loạng choạng lùi về sau hai bước, ánh mắt nhìn Thẩm Dương Khanh tràn đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Sao lại có người…
Trà xanh đến mức này chứ?
Ông Thẩm vừa ra tay đã là đòn tấn công hủy diệt.
Anh Sĩ Hão đừng bắt chước rập khuôn nữa, em trai à, còn phải luyện thêm.
Tôi cứ ngỡ Tiêu Cảnh Tích vừa lên cơn chứ, nửa ngày không hiểu anh ta đang làm gì, mãi đến khi ông Thẩm mở miệng tôi mới phản ứng lại, Tiêu Cảnh Tích vừa rồi đang chơi trò trà xanh đó hả?
Sao lại nghĩ đến chuyện chơi trò chia rẽ trước mặt bà Tạ chứ? Bà ấy mắc bẫy này bao giờ đâụ
Đối mặt với lời nói của Thẩm Dương Khanh, Tạ Di rõ ràng lại có thái độ khác hẳn.
Vỗ vỗ vai Thẩm Dương Khanh, bất đắc dĩ thở dài nói.
“Ghen là chuyện thường tình mà, chỉ trách tôi quá có sức hút, không phải lỗi của anh.”
“Vậy tôi có thể đưa ra thêm một yêu cầu vô lý không?” Thẩm Dương Khanh cúi mắt nhìn cô chăm chú, tɾong mắt chứa chan tình cảm triền miên.
Tạ Di rấtthích kiểu này, lập tức cắn câụ
“Yêu cầu gì, cứ nói thẳng ”
“Đừng đồng ý với anh ta.”
Giọng Thẩm Dương Khanh không lớn, nhưng từng chữ lại rơi xuống rõ ràng.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Tích đột ngột thay đổi, ánh mắt nhìn Thẩm Dương Khanh trở nên âm trầm.
Người tinh mắt đều nhìn ra anh ta và Thẩm Dương Khanh bây giờ là tình địch, đang cạnh tranh vì Tạ Di trên chương trình.
Nhưng tranh đâύ trước nay đều không công khai, mọi người tɾong lòng hiểu là được.
Nhưng Thẩm Dương Khanh lại trực tiếp bảo Tạ Di từ chối anh ta.
Đây đã không còn là yêu cầu vô lý gì nữa, mà là trắng trợn khẳng định vị thế của mình.