⬅ Trước Tiếp ➡
“Đây là phòng ngủ?” Lại Băng Tuyền không thể tin được “Phòng ngủ bình thường?”
“Không chỉ có giường đầy đủ, mà đến đồ đạc cũng đầy đủ…” Liễu Ốc Tinh dần dần im lặng.
Úc Kim Triệt yên lặng nhìn, sự im lặng đại diện cho tất cả “…”
Hứa Sương Nhung mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn từ bỏ mọi hình thức giao tiếp.
Nhưng người đến tham quan chỉ có họ, vì Thẩm Dương Khanh là bị áp giải tới.
Bị Tạ Di cưỡng chế áp giải từ tɾong lều ở vườn hoa tới.
“Anh còn lời nào muốn nói không.” Tạ Di mỉm cười.
Thẩm Dương Khanh ngoan ngoãn bị áp giải nhìn toàn cảnh căn phòng trước mắt, suy nghĩ hai giây, rồi rấtbiết điều nói một câụ
“Đại nhân tha mạng.”
Hahahahahahahaha.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Ông Thẩm biết lúc này nói gì cũng vô dụng͟͟, ngoan ngoãn cầu xin tha thứ mới là cách duy nhất
Chịu không nổi, tương tác của hai người họ đáng yêu quá đi, không phải tôi muốn ship, đây thật sự là bị ấn đầu bắt ship mà.
Ai hiểu được khoảnh khắc Thẩm Dương Khanh bị Tạ Di lôi ra từ tɾong lều chứ, mấu chốt là Thẩm Dương Khanh không hề tức giận, ánh mắt đó thuần cưng chiều Thuần cưng chiều đó
Mấy người tưởng Thẩm Dương Khanh bị áp giải rấtkhó chịu hả? Thật ra anh ấy đang thầm sướng đó.
Cậu đúng là hiểu Thẩm Dương Khanh.
Từ phản ứng của những người khác và vài câu chữ rời rạc ghép lại, Tiêu Cảnh Tích lúc này mới biết sự thật về quy tắc chọn phòng tối qua.
Cũng muộn màng nhận ra mình vô tình lại chọn được căn phòng tốt nhất.
Mà lúc này nhìn dáng vẻ Tạ Di đang hỏi tội Thẩm Dương Khanh, tɾong lòng anh ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Ở tệ một chút cũng không sao, nếu có thể nhân cơ hội lấy lòng khán giả và Tạ Di, vậy thì tuyệt đối là lựa chọn trăm lợi không một hại…
Thế là anh ta đi đến trước mặt Tạ Di, cắt ngang sự tương tác của cô và Thẩm Dương Khanh.
Khóe môi khẽ nhếch, cười mỉm nói.
“Tạ Di, cô muốn ở phòng này không? Nếu muốn thì nhường cho cô đó, so với cô, tôi ở đâu cũng được.”
Giọng Tiêu Cảnh Tích không lớn không nhỏ, nhưng đủ để tất cả mọi người trên hành lang đều nghe thấy.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều nhìn qua.
Tiêu Cảnh Tích lại như không hề hay biết, cười dịu dàng với Tạ Di, giọng điệu cưng chiều như đang trêu chọc người mình thích “Muốn ở không? Hửm?”
Tạ Di quay đầu nhìn anh ta, bầu không khí vui vẻ lúc đùa giỡn với Thẩm Dương Khanh ban nãy đã h0àn toàn biến mất, cứ thế nhìn anh ta không chút biểu cảm.
“Anh hửm cái gì mà hửm?”
Phụt…
Đang định nói sến súa quá, bà Tạ một câu làm tôi bật cười.
Vậy rốt cuộc Tiêu Cảnh Tích hửm cái gì thế?
Tiêu Cảnh Tích từng vô số lần bị Tạ Di từ chối thẳng thừng đã sớm luyện thành quen rồi, lần này không dễ dàng nản lòng, mà vẫn cười dịu dàng.
“Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn cô ở phòng tốt hơn, có môi trường nghỉ ngơi thoải mái hơn, chỉ vậy thôi. Đây là việc cá nhân tôi muốn làm, không phải muốn thể hiện gì với cô, cũng không cần cô đáp lại.”
Nói đến đây, anh ta lại nhìn về phía Thẩm Dương Khanh, dùng chiêu trà xanh mà trước đây Thẩm Dương Khanh từng dùng với anh ta, cố gắng lấy gậy ông đập lưng ông.
“Anh Thẩm chắc sẽ không tức giận chứ?”
Lại nghe Thẩm Dương Khanh cười khẽ hai tiếng.
“Tại sao lại không?”

⬅ Trước Tiếp ➡