Tiêu Cảnh Tích bình tĩnh nhìn anh ta, chậm rãi đọc ra các con số “Ba, hai, một ”
“…”
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Hai người đứng đó như hai pho tượng, nhìn nhau chằm chằm, ánh mắt kiên định như thể sắp sửa tuyên thệ vào Đảng, nhưng chẳng một ai chịu mở miệng nói lấy một lời.
Khâu Thừa Diệp “?”
Tiêu Cảnh Tích “…?”
Khâu Thừa Diệp “Sao anh không mở miệng?”
Tiêu Cảnh Tích “Anh cũng có nói đâụ”
Hai người đối mặt nhau im lặng vài giây, cuối cùng vẫn là Khâu Thừa Diệp mở lời trước
“Thôi được, vừa rồi là do chưa chuẩn bị kỹ, lần này tôi đếm, sau ba hai một thì cùng nói nhé.”
“Được.”
“Bắt đầu này, ba, hai, một ”
“…”
Vẫn là một khoảng lặng như tờ, hai người nhìn nhau không rời mắt, miệng thì mím chặt như thể bị khâu lại.
Khâu Thừa Diệp “…”
Tiêu Cảnh Tích “…”
Hai ông anh lại diễn tiểu phẩm ở đây đấy à?
Hahahahahaha với nhân phẩm của hai người thì đừng có chơi mấy trò thử thách lòng tin nữa.
Xin lỗi vừa mới vào phòng live, cho hỏi Tiêu Cảnh Tích với Khâu Thừa Diệp thân nhau đến mức này từ khi nào vậy, còn chơi cả trò 1 2 3 người gỗ nữa cơ à?
Vậy rốt cuộc dòng chữ trên đầu bọn họ tượng trưng cho cái gì thế?
Tạ Di để ý thấy dải lụa và tấm thẻ được dán trên trán của hai người họ, giống hệt như cái mà anh phụcvụ đã đe0 cho cô lúc trước khi vào cửa.
Có điều, lúc anh phụcvụ dán thẻ lên cho cô, cô không hề biết trên thẻ có chữ, đương nhiên cũng không biết nội dung bên trên là gì.
Thế nhưng bây giờ, cô lại có thể nhìn thấy rõ ràng dòng chữ trên đầu của Khâu Thừa Diệp và Tiêu Cảnh Tích.
Chữ trên đầu Khâu Thừa Diệp Hát.
Chữ trên đầu Tiêu Cảnh Tích Ăn đồ.
Tạ Di xoa xoa cằm, đại khái đã hiểu ra được điều gì đó, nhưng để kiểm chứng suy đoán của mình, cô quyết định thử dò xét một chút.
Cô đi đến trước quầy đồ ăn, cầm một miếng bánh kem lên rồi bắt đầu ăn.
Cô cố tình tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý của Tiêu Cảnh Tích, quả đúng như dự đoán, Tiêu Cảnh Tích liền đi về phía cô.
Buổi sáng lúc ở trên bãi biển, Tiêu Cảnh Tích đã chủ động bắt chuyện với cô mấy lần, tɾong mắt h0àn toàn là tham vọng muốn tạo couple với cô để kiếm nhiệt độ.
Cô cũng đâu có ngốc, đương nhiên có thể đoán ra được mục đích của Tiêu Cảnh Tích.
Cho nên chỉ cần lấy bản thân ra làm mồi nhử, Tiêu Cảnh Tích đã rấtdễ dàng cắn câụ
“Tạ Di, hóa ra cô lại thích ăn đồ ngọt.”
Tiêu Cảnh Tích đi đến bên cạnh cô, cúi đầu cười nhẹ, không hề che giấu mà tỏa ra sức hấp dẫn của bản thân.
“Khẩu vị của cô đã thay đổi rấtnhiều so với trước đây, "cô" của trước kia thích ăn đồ thanh đạm, chưa bao giờ động vào những món ăn nhiều calo này. Nhưng những chuyện đó đều không quan trọng nữa rồi, bây giờ, tôi muốn tìm hiểu lại cô một lần nữa. Cô của lúc ăn bánh kem trông cũng rấtđáng yêụ”
Nói đến đây, anh ta nhìn Tạ Di bằng ánh mắt đong đầy thâm tình, khóe môi cong lên thành một đường cong vừa đúng h0àn hảo, mỗi một biểu cảm nhỏ trên mặt đều được tính toán thiết kế một cách tỉ mỉ.
Tạ Di khẽ "xì" một tiếng tɾong lòng.
Sao cô lại có thể không nghe ra được ẩn ý tɾong lời nói của anh ta chứ.