⬅ Trước Tiếp ➡
Hai bên tấm thảm đỏ dẫn đến cửa chính khách sạn được bày đầy bong bóng màu hồng và hoa tươi, cực kỳ phô trương h0ành tráng.
Có kinh nghiệm từ buổi sáng rồi nên giờ không dám tin đây là tiệc thật nữa.
Biết đâu bề ngoài trang trí lộng lẫy nhưng bên tɾong lại là escape room nhà ma thì sao?
Hahahahaha chắc là không đâu, khách sạn này nổi tiếng ở Hải Thành lắm, đây đúng là khách sạn thật mà.
Thật sự không phải do tôi sinh nghi, chỉ là xem cái show này thì không thể không nghi ngờ được.
Cái này thì đúng thật.
Tạ Di đi hết tấm thảm đỏ thật dài, ký tên check in trên bảng ký tên ở cửa xong xuôi, cuối cùng cũng đến được trước cửa sảnh tiệc.
Nhưng một anh phụcvụ lại chặn cô lại ở đây, lấy ra một dải lụa sa tanh buộc lên trán cô, rồi dán một tấm thẻ lên trên dải lụa đó.
Tạ Di khẽ nhướng mày
“Đây là?”
“Quy tắc của tiệc tối ạ.” Anh phụcvụ chỉ đưa ra một câu trả lời đầy mập mờ nước đôi, đồng thời dặn dò Tạ Di không được tháo tấm thẻ xuống, rồi lúc này mới mở cửa chính cho cô đi vào.
? Có gì đó không đúng.
Dựa the0 cái nết của tổ chương trình thì quả nhiên không thể nào là một bữa tiệc đơn giản được.
Bên tɾong cánh cửa là một sảnh tiệc lớn vừa phồn hoa vừa náo nhiệt. Nơi đây ánh đèn rực rỡ, tiếng ly chạm nhau leng keng, đủ loại món ngon vật lạ bày la liệt, tất cả đều thể hiện sự xa hoa của bữa tiệc tối.
Bởi vì đây là tiệc tối khai máy, cho nên ngoài tám vị khách mời ra thì những người tham gia bữa tiệc này còn có cả các nhân viên tɾong tổ chương trình nữa.
Các nhân viên công tác đều mặc lễ phụcdạ hội, trông có vẻ cũng giống như khách mời đến tham dự tiệc, nhưng lại có một điểm khác biệt.
Mỗi một người bọn họ đều khoác một chiếc áo ch0àng bên ngoài lễ phục̶.
Màu sắc của áo ch0àng thì đủ loại cả, nhưng bất kể là người mặc vest hay mặc váy dạ hội, tất cả đều khoác áo ch0àng.
Những người mặc áo ch0àng đi lại khắp nơi tɾong bữa tiệc, khiến cho Tạ Di không mặc áo ch0àng trông có hơi lạc lõng.
Tạ Di như có điều suy nghĩ, tiếp tục đi vào tɾong thêm vài bước, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của các khách mời khác.
Là Khâu Thừa Diệp và Tiêu Cảnh Tích.
Không biết có phải là vì thành tích đội sổ giống nhau hồi sáng hay không, mà lúc này hai người bọn họ lại đang nói chuyện với nhaụ
Có điều tɾong truyện gốc thì bọn họ đúng là anh em tốt thật, tɾong tình huống lợi ích của đôi bên đều không bị đụng chạm thì mối quan hệ bề mặt vẫn khá tốt đẹp.
Tiến lại gần thêm hai bước, Tạ Di nghe được nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ.
“Tuy không biết dòng chữ trên đầu tượng trưng cho cái gì, nhưng tôi đoán cái này chắc là không được nói ra đâụ” Tiêu Cảnh Tích nói.
Giọng điệu của Khâu Thừa Diệp nghe có vẻ hơi khó chịu
“Tôi có bảo anh nói thẳng ra đâu, chỉ bảo anh tiết lộ một chút thôi mà, anh có hiểu tiết lộ là gì không hả?”
Tiêu Cảnh Tích khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói “Vậy chúng ta trao đổi đi, tôi đếm ba hai một, sau đó chúng ta cùng lúc nói ra dòng chữ trên đầu đối phương.”
Khâu Thừa Diệp đồng ý ngay tắp lự “Được.”
“Được, vậy tôi bắt đầu đếm ngược nhé.”

⬅ Trước Tiếp ➡