Chiếc chăn ấm áp mềm mại bao bọc lấy cô bé, Đường Đường dùng hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy chăn chỉ để lộ ra một cái đầu tròn vo, mắt chớp nhẹ, đã đến giờ dỗ ngủ.
"Hôm nay con muốn nghe chuyện gì?"
Đường Đường nghiêng đầu, giọng mềm mại "Có thể kể chuyện về mẹ không?"
"Ba, mẹ là người như thế nào ạ..."
Giang Ngật im lặng bao lâu, Đường Đường chờ đợi bấy lâụ
Cô bé dùng đôi mắt mong chờ nhìn anh, cho đến lúc anh rột cuộc cũng mở miệng.
"Mẹ con à..." Giang Ngật từ từ nói " Mẹ con là người mà ba từng gặp..."
"Người đẹp nhất luôn " Đường Đường không nhịn được tiếp lời ba, giọng phấn khích, âm cuối nhếch lên "Vì mẹ là Thụy Mỹ Nhân mà "
Giang Ngật bật cười.
Anh nghĩ, Chúc Tâm là người cứng đầu nhất mà anh từng gặp.
Lần đầu tiên gặp cô, là trong một bữa tiệc tối. Lúc đó cô chưa vào giới giải trí, khi người khác giới thiệu cô là con gái cưng duy nhất của chủ tịch công ty đóng tàu Viễn Phàm Chúc Gia Xương.
Giang Ngật gật đầu, lịch sự tự giới thiệu còn Chúc Tâm lại bật cười, chế giễu hỏi ngược lại ai biết cô có phải là con gái cưng duy nhất không? Sau đó Chúc Gia Xương mất mặt, nổi trận lôi đình Chúc Tâm lại càng vui vẻ, cười sảng khoái.
Đường Đường nói, mẹ giống như Thụy Mỹ Nhân vậy. Nhưng Giang Ngật lại thấy, Chúc Tâm khi đó mặc chiếc váy dạ hội màu xanh nước biển, cô giống như nàng tiên cá kiêu sa xinh đẹp. Cô ấy cũng dũng cảm như nàng tiên cá, chỉ có điều nàng tiên cá vì tình yêu mà lao đầu vào lửa, còn cô ấy vì tự do mà đâm đầu đến vỡ máu cũng không hề tiếc.
Sau lần đó Giang Ngật không còn gặp lại cô nữa. Cho đến một ngày, anh ngồi trên xe xuyên qua cửa kính nhìn thấy tấm áp phích lớn của cô in trên một chiếc xe bus.
Từ đó về sau, khi người khác giới thiệu cô không còn nói cô là con gái của ai đó nữa.
Cô là chính cô, là Chúc Tâm.
Giang Ngật nghĩ một người như Chúc Tâm, tuyệt đối sẽ không nghe theo sự sắp đặt của gia đình để kết hôn vì mục đích thương mại.
Nhưng anh đã nhầm.
Chúc Gia Xương hy vọng cô có thể kết hôn với con trai cả nhà họ Giang, Chúc Tâm không phản kháng mà quay sang lấy anh, con trai thứ hai nhà họ Giang. Con trai thứ hai nhà họ Giang làm sao có thể thuận lợi trở thành người thừa kế? Chúc Gia Xương tức giận đến phát điên nhưng Chúc Tâm lại rất hài lòng với quyết định của mình, sau khi kết hôn trong một thời gian dài cô rất vui vẻ.
Giang Ngật biết, Chúc Tâm chính là không muốn để cha mình toại nguyện. Hơn nữa so với việc từ chối không chấp nhận hôn nhân sắp đặt, cô ấy càng muốn nhìn thấy một sự lựa chọn mà đối với cha cô là sai một li đi một dặm, có lẽ điều đó càng khiến ông ta tức giận hơn.
Chúc Tâm dường như chưa bao giờ bận tâm đến việc hôn nhân của mình bị người khác sắp đặt, cũng không quan tâm đến cái gọi là ước mơ, dù sao thì sự nghiệp do cô ấy tự gây dựng cũng có thể nói bỏ là bỏ.
Cuộc đời cô dường như chỉ là một canh bạc.
Hoặc là nói Chúc Tâm chưa bao giờ biết mình muốn gì.
Thậm chí cho đến tận bây giờ anh vẫn hoài nghi, lúc trước trong hoàn cảnh không có chút tình cảm nào với anh, cô đã quyết định sinh ra Đường Đường cô đã nghĩ gì?
Tư tưởng của Giang Ngật bay rất xa rất xa, xa đến mức suýt nữa không thể thu hồi lại.
Mãi đến khi Đường Đường vỗ nhẹ tay, anh mới hoàn hồn.
"Đường Đường biết bộ phim đầu tiên mẹ đóng là phim gì không?"
"Không biết ạ "
Hôm nay trước khi đi ngủ, Đường Đường đã nghe ba kể rất nhiều chuyện liên quan đến mẹ bé.
Cô bé biết trước kia rất nhiều người thích mẹ bé, rất nhiều người đã xem phim mẹ bé đóng.
Đường Đường nghe càng lúc càng phấn khích, có mấy lần suýt nữa muốn bò dậy khỏi giường đều bị Giang Ngật ấn trở lại.