Chúc Tâm một mình ở trong phòng bệnh không biết phải làm gì, trong đầu cứ quanh quẩn những biểu cảm sinh động của Đường Đường. Nghĩ đến ngày mai cô bé sẽ đến, cô có chút mong chờ.
Cô buồn chán bấm chuông gọi y tá, muốn dùng điện thoại nhưng điện thoại của cô đã hỏng trong vụ tai nạn.
"Giang phu nhân lát nữa Giang tiên sinh sẽ đến thăm cô, hay là bảo anh ấy mang cho cô một chiếc điện thoại mới xem sao?" Cô y tá gợi ý.
Cô y tá vừa dứt lời, đã lâu rồi mà không nghe thấy Chúc Tâm lên tiếng.
Cô ấy cẩn thận quan sát một lúc, bệnh nhân trông có vẻ không để ý đến điều gì nhưng tâm trạng bình tĩnh, không giống như lời tiết lộ của "người trong cuộc" là thích làm khó người khác.
Cô y tá sợ mình không đủ nhanh nhạy, suy nghĩ mãi, ý của bệnh nhân là muốn gọi điện cho Giang tiên sinh hay không?
May thay ngay sau đó Chúc Tâm đã lên tiếng "Cái tivi này xem được không?"
"Xem được ạ Thiết bị ở đây đều dùng được." Cô y tá vội vàng đi lấy điều khiển.
Chúc Tâm rất nhàn nhã đợi đến khi tivi bật lên, cô chuẩn bị xem phim.
Cô y tá rất có trách nhiệm sau khi chỉnh kênh cho cô, cô ấy đặt điều khiển bên cạnh cô, trước khi ra khỏi phòng bệnh cô ấy nhắc nhở "Đừng xem quá lâu nhé, vẫn nên nghỉ ngơi nhiều hơn."
Chúc Tâm gật đầụ
Tivi đang phát tin tức giải trí.
Mới bốn năm thôi, mà cô đã không còn nhận ra những diễn viên trẻ đang nổi tiếng trên tivi.
Chúc Tâm xem chán, đưa tay định chuyển kênh nhưng đột nhiên cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tin tức này là về Phó Thư Thư đang trả lời phỏng vấn của giới truyền thông khi tuyên truyền cho bộ phim mới.
"Vừa nãy, Thư Thư nói rằng cô ấy mong chờ Chúc Tâm tỉnh lại hơn bất kỳ ai, điều này có phải là gián tiếp chứng minh rằng cuộc hôn nhân của Chúc Tâm và chồng cô ấy có vấn đề không?"
"Có vấn đề hay không thì bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa không?" Phó Thư Thư kích động nói.
"Vậy cô cho rằng Chúc Tâm còn có khả năng tỉnh lại không?"
Phó Thư Thư cụp mắt xuống, cũng không biết đã qua bao lâu, trên làn da trắng mịn một giọt nước mắt từ từ lăn xuống.
Cô ta đỏ hoe mắt nói "Tôi hy vọng cô ấy có thể tỉnh lại."
Chúc Tâm chống cằm.
Cuối cùng cũng được cô ta mong muốn rồi.
Cô đã tỉnh
Trước đây dì Ngô là bảo mẫu riêng của Đường Đường, về cơ bản việc chăm sóc bé con hàng ngày đều do dì ấy phụ trách. Bây giờ Giang Ngật đổi một dì bảo mẫu khác chuẩn bị đồ tắm con cô bé. Đường Đường hỏi mới biết hóa ra dì Ngô đã về quê rồi.
Nếu là trước đây, khi biết dì Ngô sau này không thể chơi cùng mình nữa Đường Đường có lẽ sẽ hơi buồn. Nhưng bây giờ thì khác bé đã có mẹ rồi, thực sự không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác nữa.
Đường Đường không khóc không nháo, sau khi rửa thơm tho cô bé “lạch bạch lạch bạch" chạy ra khỏi phòng tắm nhưng lập tức bị ba kéo ngược vào.
"Chưa sấy tóc."
Giang Ngật bế bé ngồi lên bệ rửa mặt trong phòng vệ sinh.
Dì lấy máy sấy tóc trẻ em ra, ngượng ngùng nói "Giang tiên sinh, để tôi làm."
"Không cần."
Cô bé ngồi trên bệ rửa mặt, nhìn xuống dưới.
Cao quá.
Đường Đường co rúm đôi chân nhỏ lại, cuộn tròn thành một cục nhìn bản thân trong gương.
Luồng gió nhẹ thổi bay những sợi tóc của bé, cô bé nhắm mắt lại ngũ quan nhăn hết lại, đợi đến khi cảm giác ấm áp biến mất thì tóc cũng đã khô.
Đường Đường và ba móc tay hứa chỉ cần bé ngủ sớm, ngày mai có thể xin nghỉ đến bệnh viện thăm mẹ.
Mặc dù các hoạt động ở trường mẫu giáo rất thú vị nhưng ngay cả hoạt động hấp dẫn như trồng khoai tây trong vườn rau nhỏ cũng không quan trọng bằng việc ở bên cạnh mẹ.
"Ba dỗ con ngủ." Giang Ngật nhét Đường Đường vào trong chăn.