Tiêu đề ở trang đầu tiên bên trong.
Sổ tay hướng dẫn kháng O 100%.
Sau khi mở ra, là một loạt danh sách các mục.
Danh sách thông thường sẽ được đánh dấu tích, còn của anh thì lại nổi bật với mấy dấu gạch chéo màu đỏ tươi.
Bởi vì những điều được liệt kê ở đây không phải là việc cần làm, mà là những việc không được làm.
Anh cầm bút, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới.
Không được nhìn cô ấy quá 20 giây X.
Không được nắm tay X.
Không được ôm X.
Không được phát sinh quan hệ X.
Không được hôn X.
Hết X này đến X khác, giống như phòng tuyến không ngừng lui về phía sau của anh, cho đến khi tầm mắt của Ôn Diên cuối cùng dừng lại ở mục “Không được tặng quà cho cô ấy”.
Nhìn một hồi lâu, cuối cùng anh vẫn cầm bút, một lần nữa gạch xuống một dấu X.
Làm xong động tác này, mi tâm anh đã nhăn lại, mang theo vẻ hối hận.
Vẫn là... không nên.
Thu Tranh liếc nhìn thời gian.
Đúng là cầm thú mà, tính đến lúc cô tới đây cũng đã qua một ngày rồi.
Bảo sao cô lại đói thế.
Xong rồi, tiểu thuyết của cô, phen này drop truyện rồi.
Nghề nghiệp của Thu Tranh là một tác giả truyện mạng. Công việc chính của cô trước khi xuyên không là cái này, cho nên sau khi xuyên không, với thân phận dân ở chui, cô cũng chỉ có thể làm nghề này.
Hai năm trước... Thôi bỏ đi, chuyện phiền lòng tạm thời không nhắc tới nữa, nếu sống tốt thì cô đã chẳng đến mức phải đồng ý cái thỏa thuận kết hôn này.
Tóm lại, sau khi dựa vào thỏa thuận kết hôn để thoát khỏi thân phận không hộ khẩu, cô mới vực dậy tinh thần trong nửa năm gần đây.
Bất kể có nhiều độc giả hay không, cô chính là một tác giả cập nhật hằng ngày chính hiệụ
Drop truyện rồi... chết mất.
Mở trang quản lý tác giả, không một ai quan tâm... càng muốn chết hơn.
Haiz, sự đã rồi, cứ viết sẵn bản thảo trước vậy.
Thu Tranh vốn là một người không thích giao tiếp, chưa kể cái thế giới chết tiệt có chất dẫn dụ và kỳ phát tình này, ở trong mắt cô tràn ngập sự nguy hiểm.
Trước khi kết hôn với Ôn Diên cô lại còn là dân đen nữa chứ.
Gánh đủ loại “debuff”, khiến cô trở nên hơi khép kín.
Nói chung, sau khi gặp Ôn Diên, bọn họ có thể cách rất lâu không cần gặp mặt. Cho nên Thu Tranh định nhân cơ hội này tích trữ thêm chút đồ, sau đó sẽ không ra ngoài nữa.
Về đến dưới khu chung cư thuê của mình, đỗ xe xong, Thu Tranh xách túi lớn túi bé lên lầụ
Khu chung cư cũ nát này không có thang máy, may mà tầng của cô cũng không cao, tầng năm, có lẽ đã là lượng vận động cả tuần của cô rồi.
Nhắc đến lượng vận động... Chà Thu Tranh thầm kêu trong lòng, xua đi hình ảnh tự dưng xuất hiện trong đầụ
Thu Tranh xách đồ đi lên lầu, đồ đạc quả thật hơi nhiều, có phần nặng nhọc, nhưng không phải là không xách nổi.
Tầng sáu hôm nay đã bắt đầu trang hoàng, càng lên cao âm thanh càng rõ ràng, vô cùng chói tai, nghe một lúc cũng coi như quen rồi.
Thu Tranh đi vào tầng năm của mình.
“Phù .”
Cửa đóng lại, cô thở phào một hơi, có cảm giác an tâm như vừa trốn về khu an toàn.
Cô đặt đồ trong tay xuống, vào nhà vệ sinh rửa tay trước. Lúc ngẩng đầu nhìn mình trong gương, Thu Tranh vén mái tóc xõa của mình sang một bên, để lộ phần cổ.