⬅ Trước Tiếp ➡

Làn da Thu Tranh rất trắng, thuộc loại trắng nổi bật trong đám đông, lúc này trên vùng da cổ chi chít những vết hôn xanh tím.
Đặc biệt là vị trí tuyến thể, lại càng dày đặc.
Nếu như cô có thứ đó.
Thu Tranh đưa tay lau thử, không có tác dụng gì, cô lại thả tóc xuống.
Tâm trạng... không nói nên lời, nhưng cô cũng không có thời gian để nghĩ nhiều, cô còn khá bận, phải phân loại đồ đã mua cất đi, dọn dẹp sơ qua căn nhà hai ngày không ngó ngàng, còn phải đăng bù chương tiểu thuyết của ngày hôm qua.
Mặc kệ có người xem hay không, thái độ làm việc phải nghiêm túc.
Mãi cho đến lúc nằm trên giường vào ban đêm, Thu Tranh mới nhớ ra chuyện mình đã quên mất.
Cô bật đèn lên, rời giường, tìm được áo khoác hôm nay mình mặc về còn chưa kịp giặt.
Món quà Ôn Diên tặng cô vẫn còn ở bên trong.
Cô cẩn thận mở nó ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền vàng, phía dưới là mặt dây chuyền hình một vòng tròn nhỏ bất quy tắc được thiết kế tinh xảo.
Cái nhìn đầu tiên của cô đương nhiên là thích, rất khó có ai có thể từ chối một món quà như vậy, nhưng một lát sau, cảm giác bất an sâu sắc hơn vẫn dâng lên.
Ban đầu Thu Tranh đồng ý cuộc hôn nhân này chủ yếu là vì muốn giải quyết vấn đề hộ khẩu của mình. Nhưng Ôn Diên đã đưa cho cô một khoản tiền, vào lúc ban đầu khi thỏa thuận kết hôn.
Số tiền đó không nhiều đến mức khoa trương như trong tiểu thuyết, nhưng cũng không ít, ít nhất có thể để một tác giả mờ nhạt như cô tiếp tục mờ nhạt thêm một thời gian. Con người cô khá biết lo xa, phần lớn tiền đều gửi tiết kiệm cả rồi.
Ngoài ra, bọn họ sẽ không có vướng mắc gì về tiền bạc.
Thu Tranh cảm thấy như vậy rất tốt.
Cho nên hiện tại đối mặt với lễ vật quý giá này, cô lại có chút không biết phải làm sao, nhưng đã cầm về rồi, cũng không còn cách nào khác.
Thu Tranh lấy điện thoại ra, hiếm khi mở khung chat của Ôn Diên, cảm thấy nên cảm ơn thêm một lần nữa, nhưng nói thế nào đây? Nói gì bây giờ?
Nhưng hiện tại cũng không còn sớm, lúc này gửi tin nhắn có phải không ổn lắm không?
Cô vừa xoắn xuýt vừa lướt lên lướt xuống, cơn buồn ngủ ban nãy giờ đã bay đi đâu mất, còn chưa phân vân xong, phía dưới cùng của trang tin nhắn đột nhiên hiện thêm một dòng.
Thứ bảy cô có rảnh không?
Tin nhắn đột nhiên xuất hiện, suýt nữa khiến cô tưởng bị lỗi hay hoa mắt, thoát ra rồi vào lại, xác định không phải hoa mắt mới trả lời tin nhắn.
Mấy chữ “Tôi rảnh” vừa gõ ra đã bị cô xóa đi, đổi thành...
Anh có chuyện gì không?
Có rảnh hay không còn tùy thuộc vào chuyện anh nói.
Không nhận được hồi âm ngay lập tức, Thu Tranh cũng không vội, tiện tay lướt lên trên, phát hiện trang của hai người, ban đầu là những thông báo đơn giản như “Đã nhận được”, về sau, phía cô ngay cả những câu như “Đã nhận được”, “Biết rồi”, “Được” cũng lược bỏ.
Nói chuyện qua lại như vậy, thật đúng là lần đầu tiên.
Hồi âm của Ôn Diên đã gửi tới, Thu Tranh lướt xuống dưới cùng.
Còn chưa ngủ? Ông nội bảo chúng ta về nhà chính một chuyến.
Lời của ông nội Ôn...
Thu Tranh không suy nghĩ quá lâu liền đồng ý Được. Còn về nửa câu đầu, cô trực tiếp lờ đi.
Ôn Diên Vậy chín giờ sáng thứ bảy tôi đến nhà đón cô.


⬅ Trước Tiếp ➡