⬅ Trước Tiếp ➡

Hỏi hai câu, rồi lại bắt đầu nói chuyện khác.
Thu Tranh nhìn thấy thì tất nhiên phải trả lời.
Nam Tinh Hôm nay đến nhà trưởng bối, không có thời gian xem điện thoại.
Thanh Thu Bảo sao Tớ còn tưởng cậu sắp hoàn thành truyện rồi mà bị bí ý tưởng nên tự kỷ rồi chứ.
Nam Tinh Không đến mức đó đâụ
Khang Nhã Để tớ kể cho hai cậu nghe, vừa nãy tớ nhận được một bình luận cực kỳ nực cười luôn...
Bút danh của Khang Nhã thật ra là cách chơi chữ từ “kháng áp” chống lại áp lực , nhưng thực tế cô ấy chẳng chống đỡ được chút nào.
Thu Tranh thường xuyên thấy cô ấy than thở, cũng xem như một cách để xả stress.
Nhìn vừa thấy thương, vừa thấy buồn cười. Đang vui vẻ xem thì nghe thấy một giọng nói “Đang xem gì vậy?”
Giọng nói bất thình lình vang lên bên tai, dọa Thu Tranh giật nảy mình, cô vốn đang tựa vào lan can ban công, lúc này vì bị dọa nên điện thoại không cầm chắc liền tuột khỏi tay.
Ôn Diên phản ứng cực nhanh, vươn tay bắt được.
Anh vươn tay từ phía sau cô, gần như là ôm trọn cô vào lòng “Bị dọa rồi à?”
Đúng là bị dọa thật, Thu Tranh phải mất một lúc mới hoàn hồn, nhận lại điện thoại từ tay anh “Sao anh lại ở đây?”
Khoảng cách quá gần, cô muốn lùi lại, nhưng sau lưng là lan can nên không còn chỗ để tránh.
Ngược lại là Ôn Diên phát hiện ra động tác của cô, anh lùi lại hai bước, sau khi giữ khoảng cách thì đút tay vào túi quần nhìn cô.
Anh đương nhiên không thể nói là vì sau khi cô đi thì Ôn Lâm cũng biến mất, sợ người đó lại chạy đến quấy rầy Thu Tranh nên anh mới ra ngoài tìm.
Kết quả lại thấy cô đứng đó, cười khẽ với màn hình điện thoại.
Đó là sự thả lỏng xuất phát từ nội tâm.
Ôn Diên đè nén cảm giác khác lạ trong lòng, vẫn mở lời nhắc nhở cô “Cái cô Ôn Lâm đó, không có việc gì thì tốt nhất đừng lại gần.”
“Hả?”
“Cô thích cô ta à?”
“Cũng bình thường thôi?” Thu Tranh chậm rãi trả lời. Chị gái xinh đẹp thì ai mà chẳng thích chứ?
“Chỉ là bình thường? Thế mà cô ta ôm cô, cô lại để mặc cho cô ta ôm?”
“Cô ấy là con gái mà.”
“Cô ta là Alpha ” Ôn Diên nhấn mạnh.
“Nhưng... cô ấy là con gái...” Khí thế của Thu Tranh yếu đi.
“Thu Tranh Cô ta là Alpha ” Giọng người đàn ông lần này thật sự là nghiến răng nghiến lợi.
Thu Tranh không nói gì nữa, cô xuyên đến thế giới này đã ba bốn năm, tuy nói vậy, nhưng cơ hội giao tiếp của cô với người khác rất ít, cộng thêm thế giới này phần lớn vẫn là Beta, mà Beta thì về cơ bản chẳng khác gì nam nữ trong thế giới trước kia của cô.
Vì thế cô vẫn giữ thói quen tư duy cũ, vô thức bỏ qua sự phân chia khác ngoài nam và nữ.
Lúc này bị Ôn Diên nhấn mạnh như thế, cô tự kiểm điểm lại bản thân, phát hiện ra đứng ở góc nhìn của bọn họ, hình như đúng là vậy thật.
Cuối cùng, cô ngoan ngoãn gật đầu “Xin lỗi, tôi biết sai rồi.”
Nhưng cơn tức nghẹn trong lồng ngực Ôn Diên vẫn không tài nào nuốt xuống được.
Anh biết người phụ nữ này nhút nhát, xin lỗi còn nhanh hơn bất cứ thứ gì, nhưng điều đó không có nghĩa cô thật sự biết mình sai.
Anh lại nhớ đến dáng vẻ Ôn Lâm ôm cô vào lòng, còn cô thì hoàn toàn chẳng đề phòng, sao cô có thể không có chút cảnh giác nào như vậy?


⬅ Trước Tiếp ➡