⬅ Trước Tiếp ➡

Hai đứa này, một đứa thì dốc lòng nghiên cứu, chẳng dính dáng gì đến chuyện yêu đương. Đứa còn lại thì ăn chơi trác táng, chẳng có ý định ổn định, đứa nào cũng khiến ông lo phiền hơn đứa kia.
Ôn Lâm chẳng để tâm đến lời ông, nói đi nói lại cũng là cách một thế hệ nên thương, ông nội đối với thế hệ cha cô nàng rất nghiêm khắc, nhưng đến thế hệ bọn cô thì chỉ còn biết càu nhàu thôi.
Cô ấy nói chuyện với Thu Tranh cách Ôn Diên.
“Nãy giờ hai người đi dạo quanh trang viên à?”
“Ừm.”
“Cảm giác thế nào?”
“Rất rộng, cũng rất đẹp.” Thu Tranh nhận xét vài câụ
Người giúp việc mang trà nóng lên, cô thực sự khát khô cả cổ, nhưng dù thổi mãi vẫn chỉ có thể nhấp một ngụm nhỏ, chẳng giải được cơn khát, bèn đặt ly xuống.
“Trời ạ, Ôn Diên cứ thế dẫn chị đi bộ sao?” Ôn Lâm nghe xong trải nghiệm buổi chiều của cô, kinh ngạc thốt lên “Tôi nói chị nghe, Ôn Diên chính là một khúc gỗ không hiểu phong tình, anh ta chưa từng tiếp xúc nên chắc chắn không biết Omega yếu ớt đến nhường nào, cần được che chở.”
À... cũng không đến mức ấy đâu, Thu Tranh ngại ngùng không dám nói, cô chỉ là lười biếng nên thể lực kém. Trước khi xuyên không đã như vậy rồi.
Bị nói xấu ngay trước mặt, Ôn Diên lạnh lùng liếc sang “Ôn Lâm.”
Ôn Lâm lườm anh một cái “Em nói không đúng sao?” Nói xong lại đột nhiên cao giọng gọi “Dì Vương ”
Lập tức có người đi tới “Thưa cô chủ.”
“Đi lấy hai chai nước khoáng ở nhiệt độ thường đi.” Ôn Lâm ra lệnh xong, lại quay sang cười với Thu Tranh “Khát rồi phải không?”
Lần này Thu Tranh thực sự cảm động, chị gái không chỉ xinh đẹp mà còn chu đáo đến vậy.
Ôn Diên thì im bặt, anh nhìn người giúp việc mang nước khoáng đến, Thu Tranh quả nhiên ừng ực uống hết hơn nửa chai.
Cô em gái tốt của anh đang trưng ra vẻ mặt “đau lòng”
“Xem chị khát đến mức nào kìa, lần sau ở nhà cần gì thì cứ nói, đừng câu nệ. Nếu chị muốn trông chờ vào một số người tự mình nghĩ ra, thì không bao giờ đâụ”
Thu Tranh hơi ngượng ngùng đáp lại cô ấy “Chị định đợi nước nguội bớt.”
Giọng điệu đã thân quen hơn nhiều, trên mặt còn mang theo ý cười nhàn nhạt.
Tay Ôn Diên siết chặt hơn, rõ ràng là người có lòng đề phòng nặng như thế, lúc này lại trở nên ngốc nghếch, cô không thấy ánh mắt không có ý tốt của Ôn Lâm sao?
Trong lòng nổi lên một cơn bực bội khó nói, chính là rất khó chịu, muốn cô đừng để ý đến Ôn Lâm nữa, đừng nói chuyện, đừng cười với cô ta.
Anh đột nhiên nhớ ra, trong danh sách của mình còn có một điều Không được ghen.
Có lẽ sợ anh không hiểu được ghen là gì, phía sau thậm chí còn ghi chú Không được can thiệp vào chuyện của cô và người khác.
Sao cơ? Bây giờ, anh đang ghen ư?
Thu Tranh chỉ cảm thấy Ôn Diên có chút vấn đề.
Suốt buổi anh cứ ngồi đó nhìn chằm chằm vào cô, sau đó ông nội rời đi, không khí có phần ngượng ngập, cô viện cớ đi vệ sinh, thật ra là trốn ra ban công xem điện thoại.
Cả ngày nay cô gần như chưa động đến điện thoại, trong nhóm chat, Khang Nhã và Thanh Thu đã trò chuyện rất nhiều, từ ý tưởng của cốt truyện đến việc Khang Nhã gửi ảnh du lịch.
Thấy Thu Tranh không online, còn tag cô.
Thanh Thu Sao hôm nay Nam Tinh im lặng thế.
Khang Nhã Không phải là ngủ đến giờ vẫn chưa dậy đấy chứ?


⬅ Trước Tiếp ➡