⬅ Trước Tiếp ➡
?
Đau đớn, cuối cùng hệ thống cũng nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì.
Một trong số ba người vừa rồi có nam chính của tiểu thuyết, con trai kế của cô Tất cả là vì tranh cãi với cô, khiến tôi thậm chí không kịp nhắc nhở
"Là do tôi sao?"
. . .
Nhận ra vị ký chủ mới này có suy nghĩ chống đối từ trong xương, hệ thống quyết định đổi góc độ suy nghĩ để sử dụng từ ngữ.
Cô, cô không thấy cô là một người mẹ kế, gặp con trai kế của mình mà không nói chuyện sẽ rất kỳ lạ sao? Tôi cũng muốn tốt cho cô thôi
Nguyễn Linh suy nghĩ một lúc "Tôi và con trai kế của tôi, có sống cùng nhau không?"
Thấy Nguyễn Linh cuối cùng cũng quan tâm đến mối quan hệ giữa mình và con riêng, hệ thống rất vui mừng Đúng, cô và con riêng của cô, Diệp Hủ, cùng với chồng cô, Diệp Cảnh Trì, đều sống trong cùng một biệt thự.
Nguyễn Linh "Vậy thì sau này có nhiều cơ hội nói chuyện mà, không vội."
Hệ thống . . .
Nguyễn Linh nhìn về phía xa với vẻ hứng thú "Ở cổng trường sao lại có nhiều người tụ tập thế? Có chuyện gì vui à? Đi, chúng ta cũng đi xem thử."
Mặt khác, bộ ba vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ.
Tô Quân Nhược lộ vẻ mặt đầy lo lắng "Diệp Hủ, cậu, cậu đừng buồn. . ."
Theo góc độ của Tô Quân Nhược, thậm chí mẹ kế của Diệp Hủ còn không thèm giả vờ ra bên ngoài, khi ở riêng chắc chắn thái độ đối với Diệp Hủ còn tệ hơn nữa.
Diệp Hủ tuy không nói ra, nhưng trong lòng chắc chắn rất khó chịụ
Tô Quân Nhược không biết cách an ủi người khác, vì vậy cô ấy ra hiệu cho Trần Tùng Dương.
Trần Tùng Dương cũng rất bất lực Cậu ấy cũng không có mẹ kế, sao có thể biết lúc này nên nói cái gì?
Hai người đang lo lắng, cửa giảng đường lại có một người bước ra.
Lần này người đi ra là Kiều Nguyệt.
Ánh mắt Trần Tùng Dương sáng lên, muốn lên hỏi chuyện, nhưng lại có chút do dự.
Lỡ Kiều Nguyệt vừa bị mẹ kế mắng một trận, lúc này đi hỏi, liệu có chọc vào vết thương của cô ấy không?
Nhưng nếu cậu ấy không hỏi, với tính cách của Diệp Hủ, cậu sẽ càng không đi hỏi.
Thấy tâm trạng của Kiều Nguyệt có vẻ vẫn ổn, Trần Tùng Dương cắn răng quyết định vì bạn mà liều một phen.
Cậu ấy đi tới chặn người kia lại "Kiều Nguyệt "
Diệp Hủ và Trần Tùng Dương cùng lớp, còn Tô Quân Nhược và Kiều Nguyệt là học sinh của lớp bên cạnh.
Nhưng Kiều Nguyệt có gia cảnh bình thường, không nói chuyện được với một tiểu thư nhà giàu như Tô Quân Nhược.
Còn Trần Tùng Dương có tính cách cởi mở, nên cũng tự nhiên.
Nhìn thấy Trần Tùng Dương, Kiều Nguyệt dừng bước "Có chuyện gì sao?"
Thân hình cô gái nhỏ bé, giọng nói cũng không lớn, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay cô ấy.
Trần Tùng Dương nuốt nước bọt, mất tự nhiên hạ thấp giọng "À, ừm, vừa rồi cái cô kia. . . Chính là mẹ kế của Diệp Hủ, cô ấy có nói gì cậu hay có bắt nạt cậu không?"
Cậu ấy thực sự muốn hỏi thăm thái độ của mẹ kế Diệp Hủ đối với Diệp Hủ, nhưng lại cảm thấy hỏi thẳng không hay lắm, nên trước tiên hỏi thăm Kiều Nguyệt một chút.
Nghe vậy Kiều Nguyệt sững lại, không trả lời ngay.
Thấy vậy, Diệp Hủ khẽ nhíu mày.
Cô. . . Quả nhiên vẫn nhúng tay vào sao?
Trần Tùng Dương nghĩ Kiều Nguyệt là bị ức hiếp mà không dám nói, muốn động viên đối phương một chút "Không sao đâu, cậu…"
"Không có." Kiều Nguyệt lên tiếng “Cô ấy rất tốt."
Trần Tùng Dương "Hả?"
Cậu ấy tưởng mình nghe nhầm, định hỏi lại thì thấy Kiều Nguyệt lại gật đầu một cái rất kiên định.
"Cô ấy là người tốt." Kiều Nguyệt liếc nhìn Diệp Hủ một cái, rồi lại nhắc lại một lần nữa.
Sau đó Kiều Nguyệt không nói gì nữa, mà trực tiếp đi về phía bên kia của sân tập.
...
⬅ Trước Tiếp ➡