⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ thì biết, Diệp Hủ vốn dĩ đã có quan hệ không tốt với bố, quan hệ với người mẹ này chắc chắn càng không tốt.
Cậu ấy là bạn tốt của Diệp Hủ, cũng nên đồng cam cộng khổ, ca ngợi người mẹ này là tuyệt đối không thể
Khi Nguyễn Linh đi tới trước, cách vị trí của ba người ngày càng gần, trái tim Trần Tùng Dương cũng đập thình thịch.
Bên kia chắc chắn đã dạy dỗ xong Kiều Nguyệt, không biết có đến không đến dạy dỗ Diệp Hủ một trận hay không.
Trần Tùng Dương là người trọng nghĩa khí, tất nhiên cũng phải đứng về phía bạn tốt của mình.
Nhưng... Dù sao đây cũng là chuyện nhà của Diệp Hủ.
Bên kia lại là vợ mới của bố Diệp Hủ, tục ngữ có câu, có mẹ kế ắt có cha kế.
Lỡ như cậu ấy giúp sai, lại khiến cuộc sống ở nhà của Diệp Hủ tồi tệ hơn thì sao?
Trần Tùng Dương đang lưỡng lự, thì thấy bà mẹ "ác độc" này nhìn thẳng không chớp mắt, đi lướt qua ba người họ rồi đi thẳng ra ngoài.
Trần Tùng Dương ". . . ?"
"Hủ ca." Trần Tùng Dương nhỏ giọng hỏi “Lúc nãy người đi qua là mẹ kế của cậu à?"
Lẽ nào cậu ấy nhận nhầm sao?
Ánh mắt của Diệp Hủ cũng ngạc nhiên trong chốc lát.
Nhưng ngay sau đó cậu đã bình tĩnh lại, lạnh lùng gật đầu một cái.
Trần Tùng Dương "Thế sao cô ấy không để ý đến cậu?"
Lúc nãy bọn họ gần như đã chạm mặt, mà đối phương thậm chí còn liếc mắt nhìn sang đây một cái, không thể nào không nhìn thấy họ được.
Tô Quân Nhược vẫn đang trong trạng thái sửng sốt vì mẹ kế của Diệp Hủ lại trẻ đẹp đến vậy, nên không có nói gì.
Diệp Hủ ". . . Có thể là không nhận ra tôi."
Trần Tùng Dương "?"
Không phải hai người sống cùng nhau à à? Gặp mặt nhau mà không nhận ra nhau, đây là chứng mù mặt giai đoạn mấy rồi?
Diệp Hủ cũng cảm thấy hơi kỳ lạ.
Những ngày qua, cậu và người vợ mới của bố mình đã sống cùng nhau trong một căn nhà.
Cậu nhìn ra được, lúc đầu đối phương muốn lấy lòng mình.
Nhưng phản ứng của cậu rất lạnh nhạt, sau vài lần tự khắc trở nên mất hứng, cô cũng không còn nhiệt tình với mình nữa.
Thêm vào đó, mỗi ngày cậu đều phải đi học sớm tối, còn đối phương lại ít ra ngoài, nên trong một tháng qua, hai người chỉ nói chuyện với nhau được một ít lần.
Nếu cô cứ tiếp tục phớt lờ mình như vậy, Diệp Hủ lại càng thấy ổn.
Chỉ là, nếu đã quyết định phớt lờ, tại sao lại cất công đến trường?
Nếu đã đến trường, tại sao lại giả vờ không quen biết mình?
Với thực lực của nhà họ Diệp, nếu Nguyễn Linhkhông muốn đến, Diệp Hủ không tin rằng trong trường này còn ai có thể ép cô đến.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Diệp Hủ có chút bực bội.
.
Thực tế là, câu trả lời mà vừa rồi Diệp Hủ tùy tiện trả lời Trần Tùng Dương, vậy mà nói trúng.
Nguyễn Linh thật sự không nhận ra Diệp Hủ, vì hệ thống chỉ mô tả sơ lược về nhân vật nam chính trong truyện, chứ không cung cấp bất kỳ hình ảnh nào.
Về lý do tại sao hệ thống không nhắc nhở kịp thời, đó là vì nó đang có cuộc "đối thoại" gay gắt với Nguyễn Linh.
Chắc chắn là cô cố tình
Nguyễn Linh "Tại sao?"
Bởi vì theo cốt truyện bình thường, cô phải nói chuyện với Kiều Nguyệt một cách khó chịu, làm tổn thương sâu sắc tâm hồn non nớt của nữ phụ, sau đó để cho Diệp Hủ làm anh hùng cứu mỹ nhân
Nguyễn Linh "Vậy tại sao cậu không nói rõ trước đi?"
Bởi vì…
Nguyễn Linh "Hơn nữa, nhiệm vụ đã được xác định thành công, cũng chỉ là theo một con đường khác thôi."
Nhưng mà…
Nguyễn Linh "Tôi cũng không phải trí tuệ nhân tạo, không thể làm giống hệt cốt truyện gốc được. Nếu không, cậu làm ký chủ đi, tôi qua làm hệ thống cho?"
. . . ?
Hệ thống luôn cảm thấy câu nói này của Nguyễn Linh nói rất tự tin, thậm chí mang chút ý thách thức.
Nguyễn Linh "À đúng rồi, vừa rồi mấy đứa nhỏ kia là ai vậy? Sao cảm giác như quen biết tôi vậy?"
⬅ Trước Tiếp ➡