"Tôi có một việc muốn hỏi cô Trình." Đại sảnh đang im lặng bỗng nhiên vang lên một câu, tất cả mọi người đều quay người lại nhìn.
Là nhà báo của tờ báo buổi sáng hôm nay Lâm Văn Hiên, anh rất có uy vọng trong giới, nên tất cả mọi người lập tức bị hấp dẫn.
Trong lòng Trình Nhã Như chợt run rẩy, ánh mắt người đàn ông này nhìn rất sắc bén làm người ta không dám nhìn thẳng.
"Anh cứ hỏi đi." Trình Nhã Như ra vẻ trấn định, nhưng giọng nói đã hơi run.
"Tôi nhận được một tin tức, là hai tuần trước cô Trình vừa đẻ non phải nằm viện, toàn bộ quá trình anh Lục đều ở bên cạnh cô, theo ghi chép cô Trình cũng đã có thai gần ba tháng, trong khi cô Trình về nước cũng mới ba tháng thôi, anh Lục và cô Hải Diêu thì mới ly hôn khoảng 20 ngày, xin hỏi cô Trình đứa bé đó có phải con của anh Lục hay không? Nếu như không phải, thì vì sao anh Lục lại ở bên cạnh chăm sóc cho cô như vậy? Nếu như phải, thì cô Trình định giải thích như thế nào về chuyện anh Lục chưa ly hôn đã có con với cô? Cô Trình lấy thân phận gì để có thai với anh Lục?"
Lâm Văn Hiên vừa nói tin tức này ra, thì tiếng bàn tán liền bùng nổ, Lục Thế Quân giấu diếm chuyện đó rất kĩ, nên bọn họ ngạc nhiên cũng là tự nhiên.
Sắc mặt Trình Nhã Như trắng bạch, gần như đứng không vững nữa, chuyện này Lục Thế Quân đã dùng hết thủ đoạn, mới giấu đi được, vậy mà người đàn ông này, sao lại biết được?
Lặng yên rời đi
"Đây là chuyện riêng của tôi, tôi không thể trả lời được." Trình Nhã Như rõ ràng đã yếu xuống, không có khí thế như lúc nãy nữa.
Lâm Văn Hiên cười nhạt một tiếng: "Cô Trình không muốn trả lời, vậy để tôi trả lời thay cô Trình."
Lâm Văn Hiên đang định mở miệng nói, thì đại sảnh lại vang lên tiếng cười to: "Tôi nói này Văn Hiên, cái miệng anh có thể yên tĩnh chút có được không? Tốt xấu gì hôm nay cững là bữa tiệc tôi chiêu đãi khách quý, anh giơ cao đánh khẽ một chút, đừng làm loạn nữa có được không?"
Bộ dạng Thiệu Tấn Hằng thuộc loại buông thả không bị trói buộc.
Lâm Văn Hiên nhìn về phía Thang Khải Huân, thấy Thang Khải Huân khẽ vuốt cằm, thì cười một tiếng: "Anh Thiệu đã mở miệng, thì dĩ nhiên tôi phải tuân lệnh rồi."
Thiệu Tấn Hằng quay người nhìn về phía Thang Khải Huân, nói không chút khách khí: "Khải Huân, người tài dưới tay anh xuất hiện lớp lớp, lần trước anh thắng tôi, tôi vẫn không phục đâu!"
Thang Khải Huân nhếch môi lên cười: "Anh cảm thấy không phục, thì lần sau lại đấu tiếp ah."
"Tốt!" Thiệu Tấn Hằng cất giọng cười to, đập vào vai Thang Khải Huân: "Tôi thích tính tình này của anh, có dũng khí!"
Thang Khải Huân đưa tay lấy ly rượu, ánh mắt quét về phía cửa vào đại sảnh, chỗ đó trống rỗng, không thấy bóng dáng Hải Diêu nữa.
Có lẽ là nhân lúc lực Cố Diệc Thù của khách khứa bị Lâm Văn Hiên hấp dẫn, cô đã lặng yên không tiếng động đi rồi.
Thang Khải Huân mỉm cười ở trong lòng, trước kia cô cũng như thế, ở trước mặt anh thì phách lối ghê gớm không sợ trời không sợ đất, nhưng anh biết thừa, trong lòng cô rất yếu ớt, cho nên luôn luôn dung túng cô.
Nhiều năm đi qua, nhưng Hải Diêu vẫn không thay đổi chút nào, không lõi đời, không cay nghiệt, mà vẫn y như cũ.
Thang Khải Huân nói không muốn xen vào nữa, thế nhưng thấy cô bị những người kia "Bắt nạt", anh vẫn không thể thờ ơ.
Thiệu Tấn Hằng là chủ bữa tiệc, giờ phút này đang đứng ở trước mặt mọi người, âm nhạc đã dừng lại, tất cả mọi người đang chờ anh ta phát biểu.
Nói lời dạo đầu xong, Thiệu Tấn Hằng mỉm cười nhìn về phía mọi người nói: "Vừa rồi tôi nghe cô Đông nói, hai người họ đã chia tay rồi, đã như vậy mọi người đừng đem việc riêng tư này ra bàn tán nữa, Thế Quân là bạn của tôi, cũng là đối tác kinh doanh, mọi người nể mặt tôi một chút có được không?"
Lục Thế Quân đứng bên cạnh Thiệu Tấn Hằng, nghe mọi người nịnh nọt, thì cô cùng đắc ý, nhịn không được mà nhìn về phía Thang Khải Huân, thì thấy Thang Khải Huân đang dựa vào quầy bar, bưng ly rượu uống, vẻ mặt không hề thay đổi gì.
Thang Khải Huân cảm nhận được ánh mắt của Lục Thế Quân, thì giương môi cười một tiếng, giơ ly rượu trong tay lên: "Chúc mừng giám đốc Lục, có thể dựa vào cậy đại thụ, tiền đồ vô hạn nha!"
Thang Khải Huân vừa nói xong, Lục Thế Quân đã cảm thấy mấy ánh mắt mỉa mai bắn đến, mặt Lục Thế Quân đỏ bừng, oán hận hừ lạnh một tiếng, Trình Nhã Như đang cười nói khoác tay anh ta, cũng bị hất ra.
Mâu thuẫn càng sâu
"Thế Quân..." Trình Nhã Như có chút xấu hổ, nhiều người nhìn như vậy, mà lại bị Lục Thế Quân đẩy ra...
"Không có gì, vừa rồi uống rượu nên hơi nhức đầu thôi." Lục Thế Quân trả lời qua loa một câu, rồi ôm eo Trình Nhã Như hỏi: "Em có mệt không, chúng ta qua kia ngồi nghỉ một lá?"
"Ừm." Trình Nhã Như gật đầu nhu thuận, y như con chim non nép vào người Lục Thế Quân mà đi.
Lúc đi ngang cửa đại sảnh, Lục Thế Quân không kìm được mà liếc một cái, chỉ thấy bóng đêm vô tận, Hải Diêu đã không thấy đâu nữa.
Lục Thế Quân không phát hiện ra anh ta đang khó chịu, chỉ theo bản năng mà ôm chặt Trình Nhã Như, Trình Nhã Như ngẩng đầu lên nhìn: " Thế Quân, anh sao vậy?"
Lục Thế Quân cúi đầu hôn lên trên trán của Trình Nhã Như: "Anh yêu em, Nhã Như."
Trình Nhã Như ngượng ngùng cười một tiếng, thỏa mãn, đắc ý, dựa sát vào Lục Thế Quân hơn: "Em cũng yêu anh."
*
Sắc mặt Lục phu nhân rất xấu, nhìn thấy Lục Thế Quân đi làm về liền nói ngay "Hải Diêu chưa bao giờ như vậy cả!"
Người hầu nhận lấy cặp công văn, Lục Thế Quân nới lỏng cà vạt, kỳ quái hỏi: "Đang êm đẹp, sao mẹ lại nói như vậy?"
Lục phu nhân chỉ vào mấy cái túi giấy, vô cùng đau lòng: "Mới trở lại mấy ngày, mà đã mua một đống trang sức xa xỉ! Cô ta và Hải Diêu đều xuất thân từ nhà nghèo, nhưng sao làm việc lại kém xa như vậy chứ?"
Lục Thế Quân nghe vậy mỉm cười một cái: "Có gì ghê gớm đâu ạ? Phụ nữ đều như vậy mà, Lục gia cũng không thiếu số tiền này."
Lục phu nhân nghe vậy càng không vui: " Thế Quân! Con quên những năm trước kia rồi sao? Từ tiết kiệm sang tiêu pha thì dễ, chứ từ tiêu pha sang kiệm thì rất khó! Huống chi, đây là đang đốt tiền, mẹ không chấp nhận!"
"Mẹ đừng vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận nữa mà."
Lục phu nhân thấy con trai thiên vị Nhã Như, thì càng tức, thoáng nhìn thấy Nhã Như trên bậc thang, thì cất giọng nói: "Con gái bác Trần mới du học từ nước Pháp trở về, mẹ đã gặp rồi, ngoại hình khí chất học thức đều là số một, mẹ đã hẹn con bé đêm mai đi ăn cơm, con nhất định phải tới đấy!"
"Mẹ! Sao mẹ có thể làm như vậy chứ? Con đã nói..."