Hải Diêu giận quá hóa cười, không muốn tiếp tục nhiều lời, quay người đẩy cửa đi vào nhà.
"Chứ không phải bởi vì tên kia sao?" Lục Thế Quân lập tức chế trụ vai của nàng, anh cánh tay dài đẩy mở cửa, cực nhanh đưa nàng đặt tại môn lưng, gác ở xuất sắc thẳng trên sống mũi kính mắt sau này một hai mắt mắt, một mực nhìn chằm chằm nàng, xem kĩ lấy nàng mỗi một tia biểu lộ.
"Đông Hải Diêu, cô yêu tôi gần sáu năm, lúc trước vì tôi muốn chết muốn sống, thậm chí không thèm để ý việc tôi yêu Nhã Như quyết tâm gả cho tôi, sao bây giờ cô lại thay đổi thế hả?"
"Chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh, anh Lục, mời anh đi ra ngoài!" Hải Diêu không bị anh ta chọc giận, cũng không muốn tức giận.
Anh ta biết, cô yêu anh ta say đắm, thế nhưng anh ta vẫn nhẫn tâm đó thôi!
Hải Diêu trẻ trâu, đắm chìm trong truyện cổ tích tình yêu, còn anh ta, lại đứng ở một bên, thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí trong lòng còn châm chọc chế giễu cô.
Hải Diêu chưa từng tuyệt vọng và khó chịu giống như như bây giờ, cho dù là trong ngày kỷ niệm Trình Nhã Như mang theo con riêng anh ta xuất hiện, cô cũng không có cảm giác như giờ.
Hai chân như nhũn ra, Hải Diêu đứng không vững, phải dựa lưng vào cửa, vậy mà Lục Thế Quân vẫn không chịu buông tha cho cô.
"Anh Lục sao?" Lục Thế Quân ghì lấy vai Hải Diêu, ánh mắt dữ tợn: "Đông Hải Diêu! Cô vội vã phân rõ giới hạn với tôi như vậy? Là vì người vừa đưa cô về sao?"
Hải Diêu từ từ nhắm hai mắt lại, không mở miệng, giọng anh ta ông ông bên tai, quanh quẩn, đầu cô rất khó chịu : " Lục Thế Quân, rốt cuộc thì anh muốn như thế nào cứ việc nói thẳng đi."
Giọng Hải Diêu rất nhẹ nhàng, giống như một cơn gió thổi qua, Lục Thế Quân đang tức hổn hển cũng giảm xuống, anh ta cảm thấy Hải Diêu đã thay đổi, anh ta không thể ép Hải Diêu quá, nếu không sẽ không tốt.
"Cuối tuần, tôi và Nhã Như sẽ tham gia một bữa tiệc rượu, tất cả nhân vật nổi tiếng của thành phố A đều tham gia, tôi hi vọng cô sẽ đi, để làm sáng tỏ sự thật, cho dư luận không bàn tán lung tung nữa."
Lục Thế Quân nói đến đây, liền hạ quyết tâm: "Nếu cô đồng ý đi, thì sau này, giữa tôi và cô, sẽ không còn liên quan gì nữa."
Cái gọi là 'Phát hồ tình, chỉ hồ lễ'
* “Phát hồ tình, chỉ hồ lễ” nghĩa là: “Cho dù có yêu thì vẫn phải theo khuôn phép của lễ nghi đạo đức, ràng buộc con người ta không vượt quá lằn ranh đó.”
"Được." Hải Diêu cơ hồ là đáp ứng ngay lập tức, chẳng qua là kết thúc tất cả mà thôi, sau đó cuộc sống cô sẽ được yên tĩnh, cô không muốn tiếp tục gặp Lục Thế Quân và Trình Nhã Như nữa.
Hải Diêu đáp ứng thoải mái như vậy, khiến Lục Thế Quân lại cảm thấy không dễ chịu, nhưng nhìn khuôn mặt lạnh nhạt kia, anh ta mấy lần muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
"Đến lúc đó tôi sẽ phái người đưa thiệp mời tham dự tiệc rượu tới cho cô."
Lục Thế Quân buông tay ra, nhưng Hải Diêu không động đậy gì, Lục Thế Quân yên lặng đứng nhìn một hồi, rồi mới mở cửa bỏ đi.
Hải Diêu nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng xa, thì chậm rãi ngồi xuống.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn từ phía ngoài xuyên qua cửa sổ, ánh trăng bên ngoài cũng rất sáng, Hải Diêu nhìn ánh trăng, bỗng nhiên nghĩ, là anh ta vô tình hay từ lúc đầu anh ta đã dơ bẩn như vậy rồi, lúc ấy trong lòng cô cũng như ánh trăng sáng kia, nhưng vì sao hiện tại lại hoang tàn như vậy?
Chuyện cũ đã qua, đuổi theo cũng không thể lấy lại.
*
"Xin hỏi anh Lục, hiện tại dư luận đang bàn tán rấ nhiều về anh và cô Trình, anh có lời gì muốn nói không?"
Lục Thế Quân và Trình Nhã Như vừa đi vào đại sảnh bữa tiệc, thì nhà báo đã chen chúc nhào lên.
Thiệu Tấn Hằng và Thang Khải Huân là những nhân vật có trọng lượng tự nhiên là sẽ đến sau cùng, nên bây giờ vẫn chưa có mặt, hiện tại chuyện Lục Thế Quân ly hôn thật sự là tin tức có giá trị lớn nhất.
"Thanh giả tự thanh, tôi cũng không muốn giải thích gì thêm, tôi chỉ muốn nói một câu, tôi và vợ trước vốn đã chia tay từ trước, không phải như dư luận đồn thổi." Lục Thế Quân mỉm cười, nhìn quả nhiên là người rất tốt.
"Nghe nói cô Trình là mối tình đầu của anh Lục, lần này hai người đi cùng nhau, có phải là tình cũ không rủ cũng đến hay không? Chúng tôi nghe nói, hai người lui tới rất thân thiết..."
"Vâng, sau khi Nhã Như về nước, chúng tôi có liên lạc với nhau, nhưng tôi và Nhã Như đều chỉ là 'Phát hồ tình, chỉ hồ lễ', chưa bao giờ vượt qua khuôn phép, tôi và Nhã Như đến với nhau, sau khi tôi đã ly hôn."
Lục Thế Quân hơi thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn duy trì được bình tĩnh, còn Trình Nhã Như thì lại cắn chặt môi.
"Anh Lục nói "Phát hồ tình", là thừa nhận trong lúc còn chưa ly hôn đã qua lại với cô Trình rồi sao..."
"Không phải như vậy!" Lục Thế Quân thay đổi sắc mặt luôn, mấy nhà báo này thật là khó giải quyết.
Trình Nhã Như thấy tràng diện xấu hổ như vậy, thì cắn răng tiến lên một bước: "Là như thế này, tôi và Thế Quân là mối tình đầu, chúng tôi yêu nhau rất sâu đậm, bời vì một số hiểu lầm mà chia tay, sau đó Thế Quân kết hôn, tôi cũng nghe nói rồi, lần này về nước, tôi cũng không nghĩ tới chuyện sẽ liên lạc với Thế Quân, dù sao anh ấy cũng đã kết hôn rồi, sau đó..."
Đôi mắt Trình Nhã Như đột nhiên sáng lên: "Đêm nay cô Hải Diêu cũng tới đây, để cô ấy nói ra chân tướng sự thật trả lại trong sạch cho hai chúng tôi đi, Hải Diêu, cô nói đi!"
Lục Thế Quân ngẩng lên, thấy Hải Diêu đang đứng ở cửa vào, cô độc một mình.
Lộ chuyện
"Cô Đông, cô và anh Lục thực sự đã ly hôn, chứ không phải như tin đồn sao?"
Vô số máy ghi âm chĩa về phía Hải Diêu, Hải Diêu sững sờ nhìn về phía Trình Nhã Như, cô đột nhiên nhớ tới ngày đó, chậm rãi nuốt xuống, nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng, tôi và anh Lục tiên sinh là và đã chia tay, nguyên nhân cũng không phải vì cô Trình đâu, cô ấy vô tội."
"Có tin, cô Trình và cô là bạn nhiều năm, năm đó cô Trình và anh Lục vừa chia tay không lâu, thì cô với anh Lục kế hôn, xin hỏi cô, hiểu lầm giữa cô Trình và anh Lục năm đó, có phải do cô mà ra hay không?"
Nhà báo đột nhiên thay đổi vấn đề, Hải Diêu từ người bị hại, bỗng nhiên biến thành Tiểu Tam, tất cả mọi người đều nhìn về phía Hải Diêu, mặt Hải Diêu đỏ bừng lên.
Trình Nhã Như cong cong khóe môi, không dấu vết nở nụ cười, còn Lục Thế Quân thì nhăn mày lại, chuyện này Hải Diêu quả là vô tội, chỉ là...
Đề tài đã thay đổi, chuyện anh và Nhã Như đã được giải quyết, cho nên Lục Thế Quân không giải vây cho Hải Diêu.
Thang Khải Huân không biết đã đứng ở đó bao lâu, bên chân của anh toán là tàn thuốc, Lý Huyền đứng sau lưng muốn nói nhưng lại thôi, Thang Khải Huân nhìn một hồi, rồi quay ra dặn dò Lý Huyền, Lý Huyền nghe xong khẽ giật mình, nhưng vẫn đi làm.