Anh ta cũng giống như một vết thương
Hải Diêu nhất thời sửng sốt, không biết phải nói cái gì cho phải.
"Đừng cho là tôi không biết..." Trình Nhã Như bỗng nhiên cười một tiếng: "Bốn năm trước cô cùng mối tình đầu ở cùng một chỗ, chỉ sợ sớm đã không còn sạch sẽ gì!"
"Cô đừng có vu khống!" Hải Diêu không nghe nổi nữa, cảm thấy máu toàn thân giống như sôi trào, vung tay lên, Trình Nhã Như cũng không tránh mà cứ thế hứng chịu cái tát, sắc mặt còn biến thành điềm đạm đáng yêu không dám tin ngay trong nháy mắt, vừa bưng mặt vừa chảy nước mắt: "Diêu Diêu... Nếu đánh tôi mà trong lòng cô có thể dễ chịu hơn thì..."
"Đông Hải Diêu! Cô đừng có quá đáng!" Lục Thế Quân chứng kiến một màn này, giận dữ, xông qua ôm Trình Nhã Như vào trong ngực, rồi đau lòng bưng lấy mặt Trình Nhã Như cẩn thận nhìn kỹ, thấy khuôn mặt Nhã Như sưng đỏ lên, thì quay ra chửi " Cô là đồ lòng dạ rắn rết!"
Lục Thế Quân đẩy Hải Diêu ra, Hải Diêu không để ý, nên ngã thẳng từ trên bậc thềm xuống dưới, đập trán lên thềm đá cứng rắn, máu tuôn ra...
Lục Thế Quân nhìn Hải Diêu ngây ngẩn, anh ta cảm thấy màu máu, rất chói mắt như đâm thẳng vào lòng anh ta, nên anh ta cố gắng đè xuống rung động trong lòng, xoay người sang ôm lấy Trình Nhã Như.
"Thế Quân..." Trình Nhã Như thấy sắc mặt Thế Quân thay đổi, thì tâm tư xoay chuyển, giả vờ khóc lóc "Thế Quân, Diêu Diêu không cố ý đánh em đâu mà, do trong lòng cô ấy quá khó chịu thôi, em biết, em biết mà... Anh đừng tức giận nữa..."
Nhã Như càng khóc lóc kể lể, trong lòng Lục Thế Quân càng nóng giận, dứt khoát quyết tâm, quay người lại lạnh lùng nhìn Hải Diêu: "Nếu cô còn dám động vào Nhã Như, thì đừng trách tôi vô tình!"
"Còn đau không?" Lục Thế Quân dịu dàng hỏi Nhã Như, cẩn thận từng li từng tí ôm Trình Nhã Như đi xa...
Hải Diêu không rơi một giọt nước mắt, lẳng lặng nằm im trên mặt đất không nhúc nhích, giống như vết thương bị hoại tử chỉ có chịu đựng đau nhức cắt phần hoại tử đó đi, thì vết thương mới có thể khép lại, vết thương trong lòng cô cũng như vậy.
Không đau đến tuyệt vọng, không đau đến cực hạn, thì làm sao có thể vứt bỏ tất cả, mà bắt đầu lại từ đầu?
Giống như vừa rồi, trước lúc ký tên, Hải Diêu còn buồn cười đến mức muốn hỏi một câu, mấy năm nay sống cùng cô, Lục Thế Quân có bao giờ vui vẻ hạnh phúc hay chưa?
Giờ khắc này Hải Diêu biết, Hải Diêu sẽ không chờ mong gì từ anh ta nữa, giống như vết thương dần dần khép lại, sau đó biến mất, Hải Diêu sẽ quên tất cả, quên sạch sẽ về Lục Thế Quân.
Hải Diêu từ chối ý tốt của quản gia muốn mời bác sĩ khám cho cô, dùng khăn tay lau sạch vết máu, sau đó dùng góc khăn tay còn sạch đè miệng vết thương lại, quay người rời đi.
Máu tươi nhanh chóng thấm ướt khăn tay, do mất máu quá nhiều, nên môi của Hải Diêu bắt đầu trắng bệch, ánh mặt trời thì chói chang, Hải Diêu dần dần không mở mắt ra nổi nữa, máu bắt đầu chảy theo gương mặt cô xuống dưới, mơ mơ màng màng Hải Diêu cũng không biết đi tới nơi nào, rồi ngất xỉu.
Trước khi mất đi ý thức, Hải Diêu nhớ, có một đôi tay đã ôm chặt lấy cô.
Anh sẽ không ngu ngốc yêu Hải Diêu lại
Ôm chặt đến mức như muốn cắt đứt eo cô...
Trong bóng tối mơ hồ, Hải Diêu nhớ tới chuyện cũ từ rất xa xưa, đã từng có một người, cũng gấp gáp như vậy lúc cô bị trật chân, cô còn bất mãn oán giận anh làm cô đau, hung hăng đẩy anh ra, nhưng anh chỉ nhìn cô cười áy náy, sau đó vụng về lau nước mắt...
Hải Diêu đem anh ra xả giận, thỉnh thoảng còn bực bội không để ý tới anh, anh cứ đi theo sau lưng cô, không dám đi lên trước, cũng không dám nói gì, một tên con trai cao lớn cứ như vậy đi theo đằng sau cô, len lén nhìn sắc mặt cô, không biết bị bao nhiêu người chế giễu, nhưng anh vẫn không để ý, trong lòng trong mắt chỉ có một mình cô...
Chỉ là cuối cùng, cô vẫn rời xa anh...
Giống như nhân vật nữ chính trong Scarlett, vĩnh viễn không nhìn thấy bên người có ai, mà cứ đuổi theo cái người suốt đời không cách nào đến gần là Ashley.
Hải Diêu cũng vậy, trong lòng chỉ có mình Lục Thế Quân, không có cách nào chấp nhận người khác.
Hải Diêu cố chấp ở cạnh Lục Thế Quân, chờ Lục Thế Quân thích cô, gả cho Lục Thế Quân, mong chờ hạnh phúc, nhưng cô đã sai rồi.
Có lẽ vì cô đã lợi dụng tình cảm đơn thuần của người kia, cho nên ông trời đã trừng phạt cô.
Thang Khải Huân chăm chú dùng khăn sạch lau vết thương cho Hải Diêu, Hải Diêu mất máu quá nhiều, nên mặt trắng giống như tờ giấy, cho dù đang hôn mê, nhưng hai hàng lông mày vẫn nhíu lại, Thang Khải Huân định vuốt phẳng hai đầu lông mày, nhưng cuối cùng tay vẫn ngừng giữa không trung hồi lâu, không nhúc nhích.
Lý Huyền muốn nói gì đó, nhưng Thang Khải Huân dùng ánh mắt ra hiệu giữ im miệng, Lý Huyền nghe lời che miệng lại, xoay người sang chỗ khác, nhỏ giọng dặn dò tài xế: "Lái xe nhanh một chút."
Lần này Hải Diêu rất ngoan, cô nằm yên trong ngực Thang Khải Huân không nhúc nhích, không đùa nghịch, không nổi giận, hay bày sắc mặt với Thang Khải Huân.
Lần này, bộ dạng Hải Diêu rất chật vật, còn Thang Khải Huân thì cao cao tại thượng, nhìn kết quả của Hải Diêu, nhưng Thang Khải Huân lại không cảm thấy vui sướng một chút nào.
Thang Khải Huân hận Hải Diêu, những năm sống không bằng chết kia, Thang Khải Huân oán giận Hải Diêu không chỉ một lần, oán giận cô cho anh hạnh phúc và hi vọng, rồi lại đâm vào tim anh.
Hải Diêu chưa từng yêu anh, trong lòng Hải Diêu vẫn luôn chỉ có một mình Lục Thế Quân.
Một năm kia ở London, Thang Khải Huân đau đến mức có lúc không thể chịu đựng được nữa, thậm chí anh còn cầu Hải Diêu chết đi.
Lúc đó Thang Khải Huân rất hận Hải Diêu.
Nhưng giờ khắc này, những yêu hận kia đều hóa thành hư không, chấp nhất và oán hận cũng dần dần lắng xuống, anh anh tự xây lên một bức tường rắn chắc ngăn cách với tất cả.
Thang Khải Huân không hận Hải Diêu nữa, nhưng cũng sẽ không ngu ngốc yêu Hải Diêu lại.
Đẻ non
"Lý Huyền." Lúc xe dừng lại, Thang Khải Huân đặt Hải Diêu nhẹ nhẹ sang một bên, lạnh nhạt nói: "Lát nữa có hội nghị rất quan trọng, không thể trì hoãn thời gian quá nhiều, đưa cô ấy vào xong chúng ta liền đi."
"Anh Huân..." Lý Huyền định nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt Thang Khải Huân, Lý Huyền lập tức im lặng, bệnh viện đưa cáng cứu thương ra, cẩn thận từng li từng tí đưa Hải Diêu xuống xe, cửa xe vừa mới đóng lại, Thang Khải Huân đã lập tức bảo tài xế lái xe đi, Lý Huyền cảm thấy bầu không khí trong xe rất lạ, nhưng không dám mở miệng.
*
Hải Diêu nằm viện hai ngày, nghe Thịnh Hạ nói, không biết là ai tốt bụng đưa Hải Diêu đến bệnh viện, hơn nữa còn thanh toán toàn bộ tiền thuốc men, Hải Diêu cố tình dò hỏi nhân viên bệnh viện rất nhiều lần, nhưng không ai chịu nói cho nàng Hải Diêu biết, Hải Diêu cũng không có cách, chỉ có thể yên lặng ghi tạc trong lòng.
Lúc Thịnh Hạ đi làm thủ tục xuất viện cho Hải Diêu, thì Hải Diêu nhận được điện thoại của quản gia Lục gia gọi tới, Hải Diêu không chờ Thịnh Hạ trở lại đã vội vàng chạy ra khỏi bệnh viện, ngồi lên xe taxi rồi Hải Diêu mới gửi tin nhắn báo cho Thịnh Hạ.