⬅ Trước Tiếp ➡
Sự tình đã rất rõ. Hải Diêu không hề mang thai, đúng như bác sĩ Triệu nói, do mấy ngày nay thân thể khó chịu, nên Hải Diêu lầm tưởng là có bầu rồi hẹn Yên Yên đến bệnh viện khám. Còn Yên Yên, thì đã sớm bị Trình Nhã Như thu mua rồi, cho nên mới mượn cơ hội này đào một cái bẫy.
"Đừng để tớ tóm được Đường Yên! Nêu không sẽ biết tay với tớ!" Thịnh Hạ tức giận chửi ầm lên, nhưng Hải Diêu lại chỉ cười nhạt một tiếng: "Mỗi người có một chí hướng riêng, Hạ Hạ, ngã một lần thì sẽ khôn hơn một chút, về sau, chúng ta chúng ta phải có mắt, không thể ngốc như bây giờ nữa!"
Hải Diêu cảm thấy trong lòng rất trống trải, đúng lúc này điện thoại di động lại vang lên, Hải Diêu tiện tay tiếp: "Alo! Đông Hải Diêu nghe."
"Diêu Diêu, là tôi, Nhã Như..."
Hải Diêu định tắt điện thoại đi, nhưng Trình Nhã Như đã vội vã mở miệng trước: "Diêu Diêu, Thế Quân muốn tôi nói với cô một chuyện, đợi tôi nói xong đã!"
Hết lòng quan tâm giúp đỡ
Thịnh Hạ chộp lấy điện thoại: "Trình Nhã Như, cô đừng có không biết xấu hổ, Diêu Diêu đã bị cô ép thành bộ dạng này, cô còn muốn như thế nào nữa? Tôi nói cho cô biết, đừng có quá đáng quá, cô với Lục Thế Quân biến giùm đi!"
"Hạ Hạ..." Trình Nhã Như cười như không cười, nói một câu: "Cô nói vậy là có ý gì? Tôi biết trong lòng cô luôn có thành kiến với tôi, nhưng tôi cũng không muốn nói chuyện với cô đâu, chỉ là... Thế Quân muốn tôi nói với Hải Diêu, 9 giờ sáng mai qua ký đơn ly hôn thôi, còn nữa Thế Quân nói, trong vòng ba ngày Diêu Diêu phải dọn hết đồ đi, anh ấy không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì có liên quan đến Diêu Diêu nữa."
"Cô nói với tên họ Lục kia! Đông Hải Diêu cũng không muốn liên quan gì với anh ta nữa, tốt nhất đến chết không bao giờ gặp lại!" Sắc mặt Thịnh Hạ tái xanh, ném điện thoại lên ghế sofa.
"Cậu tức giận như vậy làm cái gì, không đáng đâu." Hải Diêu nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn vàng rực, sắc mặt Hải Diêu rất yên ổn, vô cùng trấn định và bình tĩnh.
Thịnh Hạ hoảng hốt phát hiện, Đông Hải Diêu đột nhiên chững chạc lên rất nhiều.
*
Hải Diêu không để Thịnh Hạ đưa cô đi, cô đến Lục gia đúng chín giờ sáng.
Lục phu nhân và Lục Thế Quân đều đang ngồi trong phòng khách, ngoài ra còn có hai người luật sư, nhưng không thấy Trình Nhã Như đâu, Hải Diêu cũng không suy nghĩ nhiều, ngồi xuống.
Hải Diêu thích màu xanh, bình thường váy áo đều là màu này, nhưng hôm nay, cô lại mang một cái váy màu đỏ rực, da thịt trắng như tuyết, bây giờ càng lộ vẻ trong suốt sáng long lanh vô cùng mịn màng, khí chất tuy không bằng ngày xưa, nhưng cũng không kém, mái tóc dài cộ thành hình đuôi ngựa, không hề trang điểm, nhìn giống ý như là học sinh.
Lục Thế Quân thấy Hải Diêu ăn mặc như vậy, thì rất đau mắt, nhưng ánh mắt lại không thể dời đi.
Lục phu nhân giả vờ ho khan một tiếng.
Lúc này Lục Thế Quân mới thu hồi ánh mắt lại, anh ta hắng giọng, ra hiệu cho luật sư đưa đơn ly hôn ra, để tỏ vẻ rộng lượng, anh ta còn khẳng khái nói: "Tuy cô đã sai trước, nhưng dù sao cũng từng là vợ chồng, lần trước đưa cho cô chi phiếu nhưng đã bị cô xé rồi, bây giờ tôi vẫn sẽ cho cô một số tiền tương ứng, gia cảnh cô không tốt, số tiền này cũng đủ cho cô có một cuộc sống không tồi rồi."
"Còn nữa, số tiền cha cô mượn, tôi cũng sẽ không thu hồi lại, Đông Hải Diêu, tuy cô bất nhân, nhưng tôi lại không muốn bất nghĩa, tôi làm như vậy cũng coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi."
Hải Diêu nhìn tờ đơn ly hôn, bỗng nhiên rất muốn cười, 4 năm qua, cô chưa từng hạnh phúc.
Tuy rằng ly hôn đã từng là chuyện cô không muốn làm nhất, thế nhưng bây giờ, cô không muốn bận tâm gì nữa, cô chỉ muốn vĩnh viễn rời đi thật xa.
"Nên lấy thì tôi sẽ lấy, nên trả tôi cũng sẽ không thiếu anh một xu." Hải Diêu đưa tay nhận lấy đơn ly hôn.
Sau đó ngước mắt nhìn Lục Thế Quân, đôi mắt đen trắng rõ ràng không oán không hận, giống y như trong quá khứ.
Lộ ra bộ mặt thật
Hải Diêu bỗng nhiên gọi một tiếng "Thế Quân."
Lục Thế Quân không những không trả lời, mà còn nhíu mày, phiền chán.
Hiện tại, Lục Thế Quân chỉ muốn nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện ly hôn, sau đó làm sáng tỏ sự thật với truyền thông, hi vọng còn có thể cứu được một ván!
Hải Diêu thấy ánh mắt căm ghét của Lục Thế Quân, thì cười tự giễu một tiếng, nuốt xuống lời định nói.
Như thế cũng tốt, cái kiểu một người nỗ lực, yên lặng chèo chống tình yêu, cũng nên đến lúc kết thúc rồi.
"Tiền ba em nợ anh, em sẽ trả lại cho anh, cám ơn anh, đã quan tâm đến gia đình em." Hải Diêu mỉm cười, nhìn vào mắt của Lục Thế Quân: "Còn một việc nữa, mặc kệ anh tin hay không tin, em vẫn muốn nói."
Hải Diêu hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên thì thấy Trình Nhã Như đang đứng trên tầng hai nhìn xuống, vành mắt ửng đỏ, hiển nhiên là vừa khóc qua, nhìn cô muốn nói rồi lại thôi.
Hải Diêu dứt khoát nghênh đón ánh mắt của cô ta, nói rõ từng câu từng chữ, đầy kiên quyết: "Chuyện mang thai, em bị người khác hãm hại, em chưa từng nghĩ tới chuyện dùng biện pháp như vậy để lừa anh."
Hải Diêu cười một tiếng, nắm chặt cây bút ký tên vào chỗ trống.
Hải Diêu viết rất nghiêm túc, giống y như năm đó gả cho anh, viết xuống tên của mình trên giấy đăng kí kết hôn.
Chỉ là, năm đó trong lòng tràn đầy hạnh phúc và ước mơ, còn bây giờ lại là trống trải cô đơn tịch mịch.
"Diêu Diêu..." Trình Nhã Như bỗng nhiên bước nhanh xuống lầu, đi thẳng tới trước mặt Hải Diêu, cầm tay Hải Diêu rồi nói: "Diêu Diêu, tôi biết trong lòng cô nhất định rất hận tôi...
"Nhã Như, em không cần cảm thấy áy náy với Hải Diêu, mau qua đây đi!" Lục Thế Quân bước nhanh về phía trước, giống như sợ Hải Diêu sẽ làm tổn thương Nhã Như, kéo Trình Nhã Như ra sau lưng anh.
"Thế Quân... Anh đừng lo, em chỉ muốn nói mấy câu với Diêu Diêu thôi, anh yên tâm đi, không sao đâu, em tin Diêu Diêu, sẽ không làm tổn thương em đâu!" Trình Nhã Như đẩy Lục Thế Quân ra, thề son sắt.
Hải Diêu cười lạnh: "Tôi với cô không có chuyện gì để nói hết."
Nói xong nhấc chân bỏ đi, nhưng không ngờ Trình Nhã Như lại đuổi theo cô ra ngoài: "Diêu Diêu, Diêu Diêu... Cô đừng giận tôi có được không?"
Lục Thế Quân thấy Hải Diêu đẩy Trình Nhã Như ra, trong lòng càng oán giận, Hải Diêu làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy, thì không thể trách anh hung ác, lúc đầu anh cũng đã chuẩn bị sống với Hải Diêu thật tốt! Là Hải Diêu tự mình gây chuyện thôi!
"Đông Hải Diêu." Trình Nhã Như bỗng nhiên đè thấp giọng xuống.
Hải Diêu giật mình, quay đầu lại, thì thấy ánh mắt ác độc của Nhã Như, thanh âm Nhã Như nhẹ như gió phảng phất ở bên tai của cô: "Tôi muốn cho cô biết, cô không bao giờ tranh nổi với tôi đâu! Đông - Hải - Diêu, chồng cô tôi muốn, danh phận của cô tôi cũng muốn, cô —— vĩnh viễn không thắng nổi tôi!"
⬅ Trước Tiếp ➡