⬅ Trước Tiếp ➡

Lương Tự bước tới nhìn người bạn thân. Râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, toàn thân toát ra vẻ suy sụp đến cùng cực. Mùi rượu nồng nặc trên người anh khiến Lương Tự không khỏi nhíu mày.
Anh ấy vốn không định đến, nghĩ rằng Lục Tây Yến chỉ cần thời gian tĩnh tâm. Một người phóng khoáng, kiêu ngạo như cậu ấy qua vài ngày chắc chắn sẽ tự mình vượt qua được.
Không ngờ cậu ta lại nhốt mình suốt bảy ngày mà không có ý định bước ra. Nếu không có mật khẩu nhà, Lương Tự thật sự nghĩ rằng mình đến muộn chút nữa là phải nhặt xác cho bạn rồi.
Lương Tự thở dài thườn thượt. Anh ấy chưa từng thấy ai có thể hành hạ Lục nhị thiếu cao ngạo đến mức thân tàn ma dại thế này.
Trên sàn không còn chỗ đặt chân, Lương Tự phải đá văng đống chai rượu sang một bên, đi đến bên cửa sổ kéo mạnh rèm ra.
"Soạt "
Ánh nắng chói chang ùa vào, đâm thẳng vào mắt Lục Tây Yến.
Anh nheo mắt đưa tay lên che, khó nhọc mở miệng, giọng nói vừa trầm vừa khàn đặc "Cô ấy đi rồi..."
Lương Tự lờ đi lời anh nói, lạnh lùng thông báo "Tôi đã gọi người giúp việc đến dọn dẹp cho cậu rồi."
"Cô ấy đi rồi..." Lục Tây Yến lặp lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống "Ký vào đơn ly hôn, rồi đi..."
Lương Tự cười khẩy một tiếng, hỏi "Rồi sao?"
"Cô ấy không về nữa..." Lục Tây Yến ngước mắt nhìn anh ấy, đôi mắt thâm quầng trũng sâu, hốc mắt vằn vện tơ máụ
"Vậy thì sao?" Lương Tự hỏi dồn "Trái đất ngừng quay à? Lục Tây Yến cậu không sống nữa à?"
"Chỗ này..." Lục Tây Yến đưa một ngón tay run rẩy chọc vào lồng ngực mình, nghẹn ngào "Cô ấy đã moi rỗng chỗ này rồi... Chỗ này không còn gì nữa cả."
Thấy bộ dạng tự sa ngã thảm hại của bạn, Lương Tự cuối cùng không kìm được cơn thịnh nộ, chỉ thẳng vào mặt anh mắng xối xả "Lục Tây Yến Cậu đừng quên cậu là nhị thiếu gia của Tập đoàn Lục thị Vì một người phụ nữ mà biến mình thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này, làm mất mặt nhà họ Lục, cậu không sợ thiên hạ cười vào mặt cho à "
Lục Tây Yến đau đầu như búa bổ, cười nhạt một tiếng, vẻ mặt bất cần đời "Họ muốn xem thì cứ để họ xem, liên quan đếch gì đến tôi?"
"Cậu có biết bao nhiêu kẻ đang chờ nhà họ Lục sụp đổ không? Người ngoài thèm khát thì thôi, nội bộ nhà họ Lục cũng đang sóng ngầm cuộn trào "
Lương Tự gào lên "Người thừa kế của Lục thị vẫn chưa được định đoạt. Anh cả cậu, bác cả cậu, ai mà không muốn nắm giữ quyền lực ngút trời này trong tay "
"Cha cậu, bác Lục, ai nấy đều dốc hết tâm sức để tranh giành sự ủng hộ của lão gia tử. Còn cậu thì sao? Cậu đang làm cái quái gì hả Lục Tây Yến? Cậu tự buông thả, tự sa ngã, với cái bộ dạng này thì làm sao ngồi vững vị trí người thừa kế "
Nghe những lời này, Lục Tây Yến cười chua chát "Quyền lực và địa vị thật sự quan trọng đến vậy sao? Tại sao các người ai cũng muốn có được nó?"
Anh không hiểụ Tại sao những thứ vật chất hư vô này lại khiến nhiều người dốc hết tâm sức để tranh đoạt? Ngay cả người con gái từng nói yêu anh không phải vì thân phận và địa vị, cũng đã tàn nhẫn ném vào mặt anh khi ly hôn rằng, thứ cô ấy muốn anh không thể cho được.


⬅ Trước Tiếp ➡