Không ngờ mẹ Dung còn rất cởi mở
Tô Thiên Từ kêu lên, lùi lại một bước.
Nhưng nước mì vẫn thuận theo cái khay chảy xuống.
Nước canh nóng hổi từ bụng dưới chảy xuống, chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh đã in một vệt nước lớn.
Tô Thiên Từ bị bỏng, cô giơ cái khay ra xa một chút.
Lệ Tư Thừa không ngờ trong tay cô đang cầm thứ nguy hiểm như vậy, anh khẽ giật mình, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng, anh giật lấy khay trên tay cô, nhìn vệt nước trên người cô.
Bây giờ là mùa hè.
Để cho mát, Tô Thiên mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, rất mỏng và mát mẻ.
Vết nước tình cờ xuất hiện ở bụng dưới khiến độ cong của đường nhân như hiện rõ mồn một, và cả ... chiếc quần lót!
Chà, chiếc váy ngủ màu xanh lam ... chiếc quần lót cũng màu xanh lam.
Lệ Tư Thừa liếc một cái, nhất thời cảm thấy không tốt lắm, anh khàn giọng hỏi: "Không sao chứ?"
Vành mắt Tô Thiên Từ đỏ bừng vì nóng, cô trừng anh một cái: "Anh bị nước mỳ vừa mới nấu xong đổ lên người thử xem?”
Lệ Tư Thừa nhìn nước mì bị đổ trên khay, lông mày khẽ dãn ra, "Cô cố ý nấu mì cho tôi sao?”
“Là mẹ Dung.” Tô Thiên Từ vén váy ngủ lên, cảm thấy trên người nóng ran, trong lòng cảm thấy uất ức không nói nên lời: “Mẹ Dung gọi điện thoại bảo tôi nấu cho anh.”
Nghe vậy, ánh mắt Lệ Tư Thừa càng sâu hơn, khóe môi nhếch lên, giọng nói nhẹ nhàng mà kiên định, "Không ngờ mẹ Dung lại khá cởi mở."
Tô Thiên Từ giật mình, một lúc lâu mới hiểu ra, sắc mặt cô đỏ bừng, nhất thời cứng họng, "Anh..."
Không thể hiểu được, nhìn thấy cô như vậy, tâm trạng vốn dĩ không được tốt của Lệ Tư Thừa thoáng cái buông lỏng.
Anh cầm lấy cái khau, tay còn lại nắm lấy cánh tay của cô nói: "Đi, giúp em bối thuốc."
Bôi thuốc?
Tô Thiên Từ vô thức liếc nhìn vùng bụng dưới của mình, khu vực đó vẫn còn nóng, nhưng ...
Cô đang mặc váy mà!
Còn là một chiếc váy lụa siêu mỏng!
Muốn bôi thuốc không phải ... sẽ vén lên sao?
Nghĩ đến đây, trong đầu Tô Thiên Từ không khỏi nghĩ đến cảnh tượng hùng vĩ mà mình nhìn thấy sáng sớm hôm đó, sắc mặt càng đỏ hơn.
Tô Thiên Từ khoát tay, "Không cần, anh ăn mì trước đi, mới đổ một chút nước thôi, mì còn ăn được, tôi rửa bằng nước lạnh là được rồi."
"Không được." Giọng nói của Lệ Tư Thừa rất kiên quyết, "Những chuyện tôi đã làm, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
Đôi mắt đen lạnh lùng mang theo sự nghiêm túc khó tả.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Tô Thiên Từ chưa kịp nói gì đã bị kéo đi, khi cô kịp phản ứng, đã thấy mình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.
Lệ Tư Thừa đặt mì lên bàn, sau đó đi lấy hòm thuốc tới.
Sắc mặt Tô Thiên Từ đỏ bừng lên, cô nhanh chóng đứng dậy, tiến lên cầm lấy hòm thuốc nói: "Tôi...tôi tự làm được, anh ăn mì trước đi, đừng để bụng đói!"
"Ngồi xuống!"
Giọng nói uy nghiêm đến từ uy quyền của bậc đế vương, không cho phép người khác thương lượng.
Tô Thiên Từ đang định nói gì đó, Lệ Tư Thừa đột nhiên vươn tay ra, nắm lấy tay cô.
Bàn tay to lớn, nhiệt độ có chút đốt người.
Lệ Tư Thừa đặt tay lên vai cô, đẩy cô lên sô pha, cả người ép về phía trước.
Tô Thiên Từ nhìn khuôn mặt tuấn tú đột nhiên tới gần, ngay cả hô hấp cũng chậm mất nửa nhịp....
Vén váy lên
Trông thấy vợ nhỏ của mình, một tia vui vẻ khó nhận thấy thoáng qua đôi mắt đen của Lệ Tư Thừa, nhưng khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ.
Ánh mắt khẽ nhìn xuống, môi nhỏ của Tô Thiên Từ khẽ mở, dường như có chút sợ hãi nhìn anh.
Mê người!
Lệ Tư Thừa đè ngọn lửa trong lòng xuống, thoả mãn nói: "Đúng vậy, thành thật chút."
Giọng nói đầy từ tính, mê hoặc khó tả, như thể có một sợi lông vũ nhẹ nhàng cọ cọ bên tai, Tô Thiên Từ rùng mình, nổi cả da gà.
Người đàn ông này đúng là yêu nghiệt!
Lệ Tư Thừa ngồi thẳng người, nhìn người phụ nữ nhỏ bé bị anh ép vào góc sô pha.
Anh cúi đầu, từ từ lấy thuốc bỏng ra: "Vén lên."
Đầu Tô Thiên Từ ong ong, cô đỏ bừng mặt, ngồi phắt dậy, vươn tay cầm lấy thuốc mỡ trong tay, hét lớn: "Tôi tự bôi được!"
Lệ Tư Thừa cao 1m88, Tô Thiên Từ chỉ có 1m65, cho dù cô từ sô pha bổ nhào qua, cô cũng không phải là đối thủ của anh.
Anh chỉ ngửa ra sau một chút, ngay cả tay anh Tô Thiên Từ cũng không chạm vào được mà lao vào ngực anh.
Nóng rực!