“Phòng đối diện.” Vẻ mặt Tô Thiên Từ hết sức thản nhiên, cô đứng thẳng người, quay đầu lại, liền nhìn thấy cảnh xuân...
Bọn họ là vợ chồng hợp pháp
Thân trên cường tráng, tám múi cơ bụng lộ rõ, thân dưới bọc một chiếc khăn tắm, đường nhân ngư gợi cảm, như ẩn như hiện, làn da màu lúa mì khỏe khoắn, nước từ trên người chảy xuống ...
Ngay khi anh vừa tiến lại gần, Tô Thiên Từ cảm nhận được một luồng hơi nóng đang bao vây lấy cô, nhất thời càng cảm thấy nóng hơn, miệng lưỡi đắng khô.
Tô Thiên Từ vô thức lùi ra sau một bước, ho nhẹ một tiếng: "Mặc dù chúng ta đã kết hôn nhưng trước khi kết hôn cũng chỉ gặp mặt hai mặt, ăn cơm hai lần, vì vậy chúng ta vẫn chưa hiểu rõ nhau, tôi cảm thấy cần phải có một khoảng thời gian để làm quen với nhau. "
Lệ Tư Thừa theo dõi từng động tác nhỏ của cô, đôi mắt đen láy như hồ nước mùa thu, yên tĩnh không gợn sóng.
Trước sau như một, trầm ổn lại thần bí
Thấy anh không nói gì, Tô Thiên Từ sởn cả tóc gáy: "Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta ngủ riêng sẽ tốt hơn, như vậy anh cũng sẽ rất vui phải không?"
“Ừ.” Lệ Tư Thừa nhàn nhạt đáp, mái tóc hơi xoăn đang rũ xuống, trông thật ngầu… thật quyến rũ!
Tô Thiên Thừa đỏ mặt tía tai, nghe được câu trả lời của anh, tâm trạng của cô đột nhiên thoải mái trở lại.
Cô rất sợ anh sẽ không đồng ý!
Dù sao những chuyện lệch khỏi quỹ đạo ở kiếp trước không chỉ có một hai chuyện.
Ngộ nhỡ người đàn ông bí ẩn này dở chứng từ chối cô, cô cũng không còn cách nào khác.
Dù sao bọn họ cũng là vợ chồng hợp pháp.
Cũng may, anh vẫn là anh.
Dù tâm trạng thất thường như nào, anh vẫn ghét cô, đúng chứ?
Nghĩ vậy, Tô Thiên Từ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, cô xoay người, tiếp tục dọn đồ đạc.
Sau nửa giờ bận rộn, cuối cùng cũng hoàn thành công việc, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô thoải mái đi tắm, lúc lại đi ra đã hơn tám giờ tối.
Điện thoại di động có ba cuộc gọi nhỡ.
Là của mẹ Dung.
Mẹ Dung là người hầu được bên nhà cũ phái tới, bà ấy đến đây để lo việc cơm áo hàng ngày cho bọn họ, nhưng bà ấy còn có gia đình, vì vậy bảy giờ đã tan làm.
Cô gọi lại, mẹ Dung lo lắng hỏi: “Cô chủ, cậu chủ ăn cơm chưa?”
"Hả, cháu không biết."
"Sao có thể không biết được, cô chủ, dạ dày cậu chủ không tốt, nếu như không ăn cơm sẽ bị đau dạ dày.”
"Cô chủ, cô nấu gì đó cho cậu chủ ăn đi, để bụng đói sẽ không tốt."
"Cô chủ?"
Tô Thiên Từ cau mày, "Cháu hiểu rồi, đúng là thiếu nợ anh ta mà."
Nói xong liền cúp máy.
Cô không vội vàng rời đi mà lau khô tóc xong, sau đó chậm rãi đi vào bếp.
Tô Thiên Từ mở tủ lạnh, lấy một vài nguyên liệu đơn giản nấu một bát mì.
Mười phút sau, Tô Thiên Từ bước đến cửa phòng ngủ chính và gõ cửa.
"Anh Lệ?”
Không ai đáp lại.
Mở cửa và đi vào, không có ai trong phòng.
Không phải ở đây.
Tô Thiên Từ lập tức nghĩ đến một nơi khác, phòng làm việc!
Thỉnh thoảng Lệ Tư Thừa sẽ hoàn thành những công việc còn dang dở ở nhà.
Lần nào cũng vậy, bởi vì đối phó với người lớn trong nhà nên mới lựa chọn mang về.
Nếu người lớn trong nhà không tới, Lệ Tư Thường thà làm thêm giờ ở công ty còn hơn trở về nhà.
Hồi tưởng lại quá trình “Bận rộn” của anh ở kiếp trước, hiện giờ, khả năng anh làm việc trong thư phòng rất cao.
Ôm tâm lý may mắn, Tô Thiên Từ bưng khay đến cửa thư phòng và gõ cửa.
"Anh Lệ?"
Qua cánh cửa, Tô Thiên Từ có thể nghe thấy giọng nói bên trong.
Anh đang nghe điện thoại.
Sau khi thu tay về, Tô Thiên Từ đứng ở cửa, vừa định gõ cửa lần nữa thì cánh cửa đột nhiên mở ra.
Chỉ là, cánh cửa thư phòng mở ra bên ngoài.
Chiếc khay trong tay Tô Thiên Từ bị đụng một cái, nước mì nóng hổi ngay lập tức trào ra...