Lồng Pha Lê
Chương 48
⬅ Trước Tiếp ➡

Mẹ tôi lập tức đẩy tôi đi “Đừng ăn nữa, mau qua đó, học tập Yến Lạc người ta cho tốt ”
Miếng dưa vàng tôi vừa xiên suýt bị bà ấy làm rớt xuống đất, tôi vội nhét luôn vào miệng, theo Yến Lạc vào phòng.
Vào phòng rồi, Cà Ri trong lòng Yến Lạc giãy dụa, tay chân quẫy đạp đòi tôi bế.
Tôi đưa tay đón lấy Cà Ri, vừa tránh mấy cái liếm loạn xạ của nó, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Yến Lạc “Này, sao không trả lời tin nhắn của tôi... cậu giận tôi à?”
Yến Lạc quay lưng lại, không nói gì, lấy sổ ghi chép ra đặt lên bàn.
Tôi đi tới, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào vai cậu ấy “Yến Lạc… tôi biết sai rồi, tôi cũng đã xin lỗi chị tôi và anh Cư Diên rồi, sau này cũng sẽ không làm chuyện như vậy nữa…”
Yến Lạc chống tay lên bàn, im lặng một lúc, bỗng quay đầu lại nhìn tôi, giọng nghiêm túc chưa từng có “Anh ta thật sự không làm gì cậu chứ?”
Thấy cậu ấy nghiêm túc như vậy, tôi lại càng xấu hổ “Không, không có, đã nói là nằm mơ mà. Chắc do tôi áp lực quá lớn, hôm đó lại bị mẹ mắng, nên nghĩ linh tinh rồi mơ thấy…”
Sắc mặt Yến Lạc hơi giãn ra “Cũng đúng, cậu với chị Huân ngủ chung, lại ở nhà cậu, anh ta không đến mức làm liều như vậy.”
“Cậu không giận tôi nữa phải không?” Hiện tại tôi để tâm chuyện này hơn.
Yến Lạc lườm tôi “Giận cậu? Cậu coi thường tôi quá đấy, cậu là người thế nào tôi còn không rõ sao, dù có cho cậu mười lá gan cậu cũng không dám nói ra lời hoang đường như thế.”
Mấy câu này làm tôi cảm động vô cùng “Yến Tử Hu hu tôi đúng là không thể mất cậu mà, Yến Tử ”
Bình thường nghe tôi gọi thế, Yến Lạc sẽ bực bội mà chỉnh lại “Đừng gọi tôi là Yến Tử.”
Nhưng hôm nay cậu ấy lại không nói gì, chỉ hơi nhíu mày, cúi đầu photo bản ghi chép.
Tôi bế Cà Ri, đứng bên cạnh "Yến Lạc, anh Yến Khởi sau này sẽ ở lại Mỹ luôn à? Anh ấy sẽ cưới người Mỹ không? Có đổi quốc tịch không?”
“Quốc tịch thì chắc không đổi. Ở bên đó bác sĩ có địa vị cao, kiếm được nhiều tiền nên anh ấy cầm thẻ xanh là làm việc và định cư được rồi. Còn chuyện kết hôn thì tùy tình hình, nhưng nếu thật sự gặp được người mình thích thì quốc tịch đối phương cũng chẳng quan trọng.”
Tôi trầm ngâm “Nói thế chứ nếu anh Yến Khởi mà thật sự dẫn về một chị dâu da đen, tôi cũng khó mà tưởng tượng.”
Yến Lạc phụt cười ra tiếng “Cậu sao mà giống hệt mẹ tôi vậy, mẹ tôi nói bà không thích cháu nội da màu socola, anh tôi bảo bà yên tâm.”
Tôi cũng phì cười, rồi lại có chút buồn bã “Đợi đến lúc tôi đủ khả năng sang Mỹ, chắc con của anh Yến Khởi đã chạy đầy nhà rồi.”
Yến Lạc đột nhiên gọi tôi “Liên Hạ.”
Tôi quay đầu “Hả?”
Cậu ấy nói “Cà Ri nó tè lên người cậu rồi.”
“Á Trời ơi cái mùi này ”
Cà Ri mới hơn một tuổi, gần đây đang đến kỳ động dục.
Không chỉ quần áo của tôi mà sofa hay chăn mền nhà họ Yến cũng thường xuyên bị nó làm bẩn.
Yến Lạc mặc cho nó một cái quần bỉm, sau đó tìm cho tôi một chiếc áo khoác “Cởi áo ngoài của cậu ra đi, tiện thể giặt chung với ga giường và chăn của tôi.”
“Ok.”
Không ngờ tôi vừa mới cởi áo khoác ra thì mẹ tôi đột nhiên xuất hiện ở cửa “Liên Hạ ”
Bà ấy lúc nào cũng gọi tôi như pháo nổ, khiến tôi giật nảy mình, quay lại nhìn bà “Chuyện gì vậy mẹ?”
Mẹ tôi bước vào “Hai đứa ở trong này mãi không ra là đang làm gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡