Chương 47
Bố vẫn ấp úng tìm cách bào chữa cho họ, mẹ tôi tức điên, bắt đầu đấm ông “Im đi Năm nào chẳng phải là chúng ta phải bù thêm tiền để đi thăm họ? Ông đến là y như cậu bé phát tài, phát tiền phát quà. Còn họ thì sao? Tiểu Huân không đi thì không cho lì xì, lì xì cho Liên Hạ cũng chưa bao giờ thấy tờ đỏ Có năm còn bảo học theo người Quảng Đông, mỗi nhà chỉ bỏ một tờ tím Không muốn mừng thì đừng lấy quà nhà mình Keo kiệt đến mức ấy bảo sao không có ai muốn kết thông gia với nhà bọn họ…”
Thấy tình hình không ổn, tôi vội lách vào phòng.
Ây, xin lỗi bố, con thân mình còn lo chưa xong, không thể chia bớt lửa đang cháy giúp bố được.
Mẹ tôi xả xong một tràng mắng chửi mới hả dạ, bảo bố chọn mấy món đồ tốt đem sang nhà họ Yến, nói bà không như ông anh chồng với cô em chồng tham lam kia.
Bố tôi chọn xong đồ mới gọi tôi ra ngoài.
Tôi vừa bước ra đã thấy sắc mặt bố trở lại bình thường, thầm khâm phục trong lòng.
Đúng là bố tôi, da dày thịt béo, bị mắng xong vẫn như không có chuyện gì.
Nhà Yến Lạc vừa ăn cơm trưa xong, mẹ Yến thấy chúng tôi tới vội gọi bố Yến và Yến Lạc ra, nhiệt tình mời vào nhà "Không cần đổi giày đâu, anh Liên, chị Đinh, hai người khách sáo quá, mang nhiều đồ thế này… Chồng ơi, pha trà Yến Lạc, lấy kẹo Ôi chao, Tiểu Hạ của dì, sao con gầy thế này?”
Nghe mẹ Yến nói, tôi không nhịn được mà làm nũng “Dì ơi, con nhớ dì lắm đó, cũng nhớ món ăn dì nấu…”
“Nhớ thì cứ qua đây, thêm đôi đũa cái bát là xong.” Mẹ Yến ôm tôi vào bếp, rửa nửa bát cherry cho tôi ăn trước, sau đó vừa cắt dưa vàng vừa hỏi nhỏ tôi “Bố mẹ con làm hòa rồi à?”
“Vâng, nhưng trước khi tới đây lại cãi nhau vì chuyện của bác cả và cô con rồi.”
Biết nhau nhiều năm, mẹ Yến cũng chẳng lạ gì hai người họ hàng này của nhà tôi, càng phần nào đoán được nguyên nhân bố mẹ tôi cãi nhaụ
Bà nói “Hai nhà đó là nhắm vào bố con dễ mềm lòng. Bọn trẻ nhà họ chắc cũng đến tuổi kết hôn rồi phải không? Con phải nhắc bố con, bình thường chịu thiệt chút cũng được, nhưng tuyệt đối đừng dễ dàng cho họ mượn tiền.”
“…”
Dì ơi, muộn mất rồi.
Bình thường mẹ tôi rất không thích đến nhà họ Yến, lại còn hay nói xấu sau lưng người ta.
Nhưng hôm nay nhân dịp cuối năm mới đem quà Tết sang, bà ấy cư xử cũng coi như bình thường, còn vừa nói vừa cười với bố mẹ Yến Lạc.
Đang nói chuyện, nhìn thấy Yến Lạc ngồi ở góc sofa chơi với Cà Ri, mẹ tôi liền quay sang hỏi “Yến Lạc, lần kiểm tra tuần này con thi thế nào?”
Tim tôi lập tức nhảy lên cổ họng.
Bài kiểm tra tuần đầu tiên của học kỳ mới, tôi làm khá hơn một chút so với kỳ thi cuối năm ngoái, nhưng vẫn chưa đạt điểm chuẩn vào trường hạng nhất, mẹ tôi còn chưa biết chuyện này.
Yến Lạc trước tiên liếc tôi một cái, sau đó rất “hào hiệp” mà đáp “Cũng tạm ạ.”
Mẹ tôi “Đúng là khiêm tốn, con dì mà học tốt được như con thì dì chẳng cần phải lo gì nữa rồi.”
Mẹ Yến nói đỡ cho tôi “Chị Đinh, Tiểu Hạ là đứa trẻ thông minh, chỉ là áp lực thường ngày hơi lớn, đừng để con bé căng thẳng quá. Em thấy dạo này nó gầy đi nhiều, mặt cũng chẳng còn tí thịt nào.”
Mẹ tôi lạnh lùng lườm tôi một cái, tưởng tôi mách mẹ Yến nói xấu bà.
Tôi vội xua tay “Không gầy, không gầy, con vẫn khỏe mà dì, ha ha…”
Yến Lạc bế Cà Ri lên “Liên Hạ, qua đây, tôi photo cho cậu bản ghi chép của tôi.”