Chương 34
Ông ta sải bước bỏ đi.
Người vợ bị mắng không dám phản kháng, chỉ kéo mạnh cô bé một cái, trên mặt là vẻ thất vọng xen lẫn tức giận.
Còn cô bé thì dường như đã quá quen, im lặng đi theo họ.
Cảnh tượng đó làm tôi sợ hãi.
Người đàn mắng con đó hệt như mẹ tôi.
Mẹ tôi vốn đã ghét bỏ tôi như thế, nếu tôi bị chẩn đoán mắc bệnh, bà có bỏ tôi luôn không? Có nhân cơ hội này ly hôn với bố tôi không?
Nghĩ tới cảnh mẹ rời nhà vào mùng một, lúc đi còn chẳng buồn liếc tôi một cái, tôi hoảng loạn đến mức y tá gọi mà cũng không nghe thấy.
Tôi đã hại chị gái và anh Cư Diên, lẽ nào lại còn muốn hại cả bố tôi nữa sao?
Bố nhắc tôi “Tiểu Hạ, đến lượt chúng ta rồi.”
Tôi ngồi trên ghế, hai chân chẳng còn chút sức lực nào “Bố… mình… mình về nhà đi…”
Ông trấn an tôi “Đừng sợ, dù con có bệnh hay không, con vẫn là con gái của bố.”
“Bố… con xin lỗi, con sai rồi…” Tôi không thể gắng gượng thêm nữa, bật khóc thành tiếng “Con đã nói dối, là con cố ý lừa mọi người…”
“…”
Y tá bước tới, thử gọi “Liên Hạ?”
Bố tôi xua tay “Xin lỗi, chúng tôi không khám nữa.”
Nói rồi ông đỡ tôi đứng dậy “Đi thôi.”
Trong sân vườn bệnh viện, tôi kể hết mọi chuyện cho bố.
“Hôm anh Cư Diên đến nhà mình, con đã mơ một giấc mơ… Mẹ luôn nói con không bằng chị, nên con muốn phá hỏng hôn nhân của chị, để mẹ đau lòng… Con xin lỗi bố, con biết sai rồi, thật sự sai rồi… Con sẽ nhận lỗi với chị và anh Cư Diên, bố mẹ đừng ly hôn, đừng bỏ con…”
Nói đến câu cuối, tôi đã khóc không thành tiếng.
Bố tôi vẫn im lặng đứng đó, đợi tôi nói xong.
Ông ngước nhìn trời, thở một tiếng thật dài rồi giơ tay lên.
Tôi tưởng ông định đánh tôi, theo phản xạ rụt người lại.
Nhưng không có.
Bàn tay ấy chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, vỗ nhẹ “Những ngày qua, con cũng không dễ dàng gì, đúng không?”
Ban đầu tôi khóc rất nén nhịn, nhưng sau câu nói của bố như khơi ra tất cả ấm ức trong lòng tôi.
Tôi lao vào lòng ông, bật khóc nức nở.
Là tôi đã gây ra lỗi lầm lớn, nhưng cũng thật là do bị mẹ ép đến nông nỗi này.
Nếu tất cả tội lỗi đều đổ lên đầu tôi, tôi thật sự rất uất ức
Bố vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, đợi tôi khóc mệt mới lên tiếng “Bố sẽ gọi cho chị con và Cư Diên, chúng ta cùng đi xin lỗi họ nhé?”
Tôi vừa thút thít gật đầu vừa hỏi “Mẹ cũng sẽ đi ạ?”
“Nếu bà ấy muốn thì đi, chuyện trong nhà mình để saụ”
Bố tôi gọi cho chị đầu tiên.
Điện thoại chị lại do mẹ bắt máy, giọng lạnh băng “Tiểu Huân bệnh rồi, tôi phải chăm nó, không rảnh quản hai người Muốn xin lỗi ai thì tự đi mà xin lỗi.”
Giọng bố lập tức lo lắng “Tiểu Huân bị bệnh gì? Có nặng không?”
Mẹ đáp từng câu chua chát “Ông vốn không coi nó là con, bây giờ còn giả vờ làm người cha tốt làm gì?”
Lần này bố tôi phản bác rất cứng rắn “Thế bà có từng coi Tiểu Hạ là con chưa? Nếu không phải bà kích động con bé, nó sẽ nói ra những lời đó sao?”
Mẹ tôi cười nhạt trong điện thoại “Ồ, bây giờ ông đang đổ lỗi cho tôi à? Mấy lời không biết xấu hổ đó là do tôi dạy nó chắc? Tôi không có khả năng quản được con gái ông, để ông tự đi mà dạy Còn nữa, nếu Tiểu Huân không gả được cho Cư Diên, tôi sẽ ly hôn với ông "